Thấy Phó Ân lại đá quả bóng này cho Tưởng Đạc, Lục U chỉ có thể mở to mắt quay sang nhìn Tưởng Đạc: "Tưởng tiên sinh, anh có tiện chụp ảnh không ạ?"
Giọng điệu dịu dàng, không hề có chút kiêu ngạo như khi hai người đấu võ mồm thường ngày.
Cô đã nhìn ra, thật ra Phó Ân đang xem sắc mặt của Tưởng Đạc.
"Tưởng tiên sinh, tôi chụp cho ngài một tấm nhé."
Tưởng Đạc im lặng trong chốc lát mới nói: "Tôi sẽ không tạo dáng đâu, cô tùy tiện chụp đi."
Dù sao anh đã quyết định rồi, bất kể chụp thế nào anh đều không chấp nhận.
Sẽ không cho cô bất kỳ cơ hội nào.
Lục U mở máy ánh, điều chỉnh ống kính cùng tham số, sau đó lại tìm tất cả các góc độ để chụp ảnh cho Tưởng Đạc.
Anh tùy tiện ngồi trên chiếc ghế trắng trong vườn hoa, cổ áo mở ra, ống tay áo xắn lên khuỷu tay, lộ ra cơ bắp rắn chắc.
Ánh mắt lười biếng và lãnh đạm nhìn vào mặt biển phía xa, không hề nhìn cô.
Lục U nhìn vào màn hình máy ảnh, chọn lựa mấy bức hình này.
So với khí chất hoạt bát của thiếu niên như Lục Ninh, phong cách của Tưởng Đạc trầm ổn và mạnh mẽ hơn, càng mang lại cảm giác đàn ông hơn.
Lục U đưa máy ảnh tới trước mặt Tưởng Đạc, trong lòng tràn ngập mong đợi: "Tưởng tiên sinh, anh xem xem có thích không."
Phó Ân cũng nhấc mắt lên, tò mò nhìn Tưởng Đạc, chờ anh đáp lại.
Kỳ thật anh để Lục U chụp ảnh cho Tưởng Đạc là để thăm dò thái độ của Tưởng Đạc, chỉ cần Tưởng Đạc nói hai chữ "không thích" thì anh ta nhất định sẽ không làm ngược lại, sẽ không cho cô gái này bất kỳ cơ hội nào.
Tưởng Đạc sáp tới, nhìn vào màn hình máy ảnh.
Lục U ấn vào phần xem hình, cho anh xem mấy tấm vừa mới chụp.
"Tấm này được này."
"Tất cả đều là nghiêng mặt?"
Lục U gật đầu: "Góc chụp này nhìn anh đẹp nhất."
Ánh mắt anh nhìn cô đang gần trong gang tấc: "Đẹp cỡ nào?"
"Mặt nghiêng thì..."
Không giống ảnh thờ.
Đương nhiên Lục U không có gan nói thế, cô chân thành tâng bốc: "Khuôn mặt anh sắc nét, đường nét mạnh mẽ, so với đàn ông bình thường thì mang đến nhiều cảm giác hơn, cho nên mặt nghiêng là đẹp nhất."
Khóe miệng anh cong lên: "Vậy nếu so với Hứa Trầm Chu thì sao?"
"..."
Lục U ngừng lại một chút, chân chó đáp: "So với anh, anh ta không xứng."
Những lời này khiến cho Tưởng Đạc hài lòng, anh cầm máy ảnh của cô lên, tự nhiên thưởng thức tấm ảnh mặt nghiêng của mình.
Lục U không nói thì anh chẳng có cảm giác gì, Lục U vừa nói, anh cảm thấy mình là người đàn ông đẹp trai nhất trên đời.
Gương mặt nghiêng này, đỉnh của chóp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!