Khi Lục U rời khỏi phòng thiết kế đã là chín giờ tối. Một mình cô rảo bước trên chợ đêm, đói đến mức ngực dán vào lưng, bụng kêu từng tiếng "ục ục".
Bởi vì việc làm ăn vô cùng tốt nên giá cả của chợ đêm đại học Thanh Phù tương đối cao, một bát bún xào cũng bán tận hai mươi tệ.
Lục U vừa lấy được tiền lương bán bản thảo của một kỳ, trong túi cũng coi như dư dả, nhưng cũng không muốn bỏ hai mươi tệ ra mua một bát bún xào.
Đối diện với ánh đèn neon màu hồng nhạt vẫn còn tản ra ánh sáng của tiệm bánh ga
-tô "Căn phòng nhỏ ngọt ngào", cô nhớ tới hộp bánh sinh nhật đã đặt cho sinh nhật Hứa Trầm Chu.
Bánh ga
-tô có lỗi gì đâu chứ. Lục U dứt khoát đi vào tiệm bánh. Bên trong tiệm bánh có mùi ngọt ngào của bơ sữa kích thích sự thèm ăn, Lục U nói với lễ tân: "Xin chào, trước đó tôi có đặt một chiếc bánh ga
-tô, bây giờ đến lấy."
Chị gái lễ tân lấy chiếc bánh ga
-tô được đặt trong tủ lạnh ra, dặn dò: "Phải ăn trong ngày nhé!"
"Cảm ơn."
Lục U cầm theo bánh ga
-tô đi tới bờ sông bên ngoài sân trường, ngồi trên bậc thang ở bờ đê, hứng gió đêm thổi qua, mở hộp bánh ra. Bánh mousse trái cây tuyệt đẹp, trên thiệp chúc mừng viết –
Hy vọng Chu Chu đáng yêu của chúng ta sinh nhật tuổi hai mươi lăm vui vẻ.
Khóe miệng Lục U nở nụ cười trào phúng, ném tấm thiệp đi. Theo cơn gió, tấm thiệp nhẹ nhàng bị thổi tới nơi xa, bị chiếc giày mới tinh bóng loáng của một người đàn ông dẫm nát dưới chân.
"Anh Đạc, cô gái nhỏ đang điên cuồng ăn bánh ngọt kia hình như giống vị hôn thê thanh mai trúc mã xui xẻo của anh nhờ." Giọng Hạ Minh Phi truyền đến.
Tưởng Đạc lơ đãng nghiêng đầu, nhìn thấy Lục U đang ngồi bên bờ sông ăn ngấu nghiến. Cô nghiêm túc diệt sạch cái bánh mousse, ngay cả kem trên dao cắt bánh cũng liếm sạch sẽ giống như mười ngày chưa được ăn cơm. Vẫn là dáng vẻ lúc nhỏ, ngốc nghếch như một con mèo chân ngắn vụng về.
Cô gái nhỏ xong bánh ga
-tô hình như còn hài lòng nấc lên một cái, đặt hộp bánh sang bên cạnh, cũng không định rời đi mà ngẩng mặt lên, ngơ ngác thưởng thức cảnh đêm.
Không bao lâu thì bắt đầu lau nước mắt. Dần dần lại từ nức nở biến thành òa khóc, tựa như vào giờ phút này bao nhiêu tâm tình đè nén đều trào ra bên ngoài.
Tưởng Đạc khẽ nhíu mày, vô thức thu lại tầm mắt.
"Còn khóc nữa kìa, đau lòng lắm ha." Hạ Minh Phi cười mỉa: "Tốt xấu gì cũng là tiểu thanh mai của cậu, chúng ta qua an ủi tí chứ nhỉ."
Tưởng Đạc ngồi trên ghế mềm, cả người hơi dựa vào ghế, đầu ngón tay kẹp lấy cánh hoa lan vừa mới ngắt xuống, thản nhiên nói: "Có gan thì đi, mặt mũi tiểu thanh mai của tôi lớn lắm, lỡ mà nổi điên thì có thể đạp thẳng cậu xuống nước làm mồi cho cá đấy."
"Chưa chắc đâu à nghen."
Hạ Minh Phi thong thả giải thích: "Quả thật là trước đây ai cũng không dám trêu chọc "Tiểu Bảo Thoa" [1], dù sao gia nghiệp của nhà họ Lục cũng lớn, lại được vị hôn phu là cậu chiều chuộng, che chở, muốn lên trời hái sao cũng chẳng ai ngăn cản."
[1] Tiết Bảo Thoa: nhân vật trong Hồng Lâu Mộng, thể thái phong mãn, phẩm cách đoan trang, tài đức vẹn toàn, tính cách đại độ, được xem là viên ngọc minh châu của nhà họ Tiết.
Trông thì Tưởng Đạc có vẻ hờ hững, nhưng lại đang chăm chú nghe, cố gắng từ đôi ba lời của người khác bù đắp mấy năm không có anh trong cuộc đời cô.
"Hai năm qua nhà họ Lục liên tục gặp biến cố, cô ấy rất xui xẻo, mẹ bị bệnh, bố nhảy lầu què cả chân, trong nhà còn một cậu em trai đang học cấp ba, cả gia đình đều phải dựa vào một mình cô ấy."
Đầu ngón tay kẹp cánh hoa lan của anh bất giác siết chặt lại.
"Cho nên tính cách của "Tiểu Bảo Thoa" thay đổi rất nhiều, đối với người bạn trai kia của cô ấy, gần như là nói gì nghe nấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!