Chương 17: Phong ba trong bệnh viện

Ánh nắng buổi sớm xuyên qua rèm cửa sổ chiếu lên chân Lục U vô cùng ấm áp. 

Lục U tỉnh giấc, giơ bàn chân lên nhìn thì phát hiện những nơi có bọng nước đều đã được dán băng dán cá nhân.

"Ơ?"

Lục U cố gắng nghĩ lại chuyện tối hôm qua, biểu triển lãm thời trang tối qua rất thành công, cô nhận được rất nhiều lời ca ngợi, cũng nhận được lời mời tới thực tập của rất nhiều công ty.

Nhưng... sau đó cô lại uống say, đi ra ngoài cho thoáng khí, hàn huyên cùng Tưởng Đạc một lúc liền ngủ thiếp đi, nhưng nói gì thì cô không nhớ nữa.

"Ngủ đã quá nhỉ." Lục Ninh ngó mặt qua cửa sổ, đôi mắt màu đen khẽ chớp, nhìn cô: "Tiên nữ ngủ mà cũng ngáy với chảy nước miếng à."

"Ê!!!!"

Lục U lấy chăn che kín người mình lại. Bình thường cô thích không mặc gì đi ngủ, may mắn làm sao hôm nay có mặc áo khoác bên ngoài.

"Về sau không có sự cho phép thì không cho em tùy tiện vào phòng chị! Nhất là vào lúc chị... đang ngủ."

Lục Ninh yếu ớt thở dài: "Lúc còn bé em toàn ngủ với chị mà, lớn lên phiền chết đi được."

Lục U rất muốn đạp một cước lên mặt cậu.

Lớn tướng vậy rồi mà vẫn còn giống một thằng nhóc xấu xa.

Lục Ninh ép một cốc nước dưa chuột đưa đến tay Lục U, để cô uống cho tỉnh rượu: "Đêm qua chị uống nhiều, là anh Tưởng Đạc đưa chị về đấy."

"À."

Lục U nhớ mang máng, hình như Tưởng Đạc vứt đôi giày cao gót kích chân kia của cô đi nên mới cõng cô về nhà.

Cô vội vàng hỏi: "Bố không nhìn thấy chứ?"

"Bố đến bệnh viện cả đêm rồi."

Lục U thở phào một hơi: "Vậy là được rồi."

"Tối qua chị uống say như cún, anh ấy cõng chị về, chị còn nôn khắp người anh ấy."

"?"

Lục U mở to hai mắt: "Không phải chứ!"

Lục Ninh ngồi bên cửa sổ, đau thương gật đầu: "Chị có biết bộ đồ đó đắt lắm không, em nhìn thôi cũng nhức nhối... Thế mà anh Tưởng Đạc không thèm chớp mắt một cái, nói "không sao cả, tiên nữ ói không buồn nôn". Anh ấy không buồn nôn, nhưng lời anh ấy nói lại khiến em buồn nôn."

"Chị tuyệt đối không tin." Lục U lắc đầu: "Tưởng Đạc há miệng thì người chết cũng bị anh ấy chọc cho tức sống lại, chẳng có ai miệng lưỡi ác độc như anh ấy cả."

"Kệ chị, không tin thì chị cũng phải tin." Lục Ninh thờ ơ nói: "Dù sao chị cũng làm hỏng bộ suit không dưới trăm nghìn tệ của của anh ấy rồi. Nhưng mà nếu anh ấy không bảo chị đền, thì tạm thời chị cứ coi như không biết nhá."

(100.000 tệ = 352.064.232 VNĐ, tính theo tỉ giá lúc edit)

"..."

"Đúng rồi, anh ấy nói anh ấy vứt giày của chị, sáng sớm sẽ bảo người đưa tới một đôi để đền cho chị."

Lục U dẫm dép đi ra khỏi phòng, quả nhiên trên bàn đang đặt một chiếc hộp màu đen của Tory Burch.

Cô giơ tay mở hộp ra, trong hộp quà vỏ nhung đặt một đôi giày cao gót mẫu mới ra đầu mùa xuân. Kiểu dáng thường ngày màu đen, làm bằng da thật, cực kỳ mềm mại, không cần đi thử cũng biết rất thoải mái, sẽ không bị xước chân.

Đôi giày này vô cùng phù hợp, không quá rẻ nhưng cũng không quá đắt, vừa tốt lại vừa bù được cho đôi giày đã bị vứt đi kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!