Chương 12: Bước ngoặt

Tay chân Lục U như nhũn ra, cô đi vào phòng thiết kế TSGT. Tinh thần còn chưa phục hồi sau việc mình vừa nợ một trăm nghìn đô, Tưởng Đạc đã gửi cho cô hình chụp của ngôi sao Vân Nhiễm Thanh cùng với số đo ba vòng.

Lục U ấn vào hình ảnh, nhìn đi nhìn lại nhiều lần, xác định người phụ nữ trong hình chính là ngôi sao người Hoa diễn vai nữ phụ, xuất hiện trong bộ phim điện ảnh Hollywood mà cách đây không lâu cô cùng bạn thân đi xem.

Cô toang rồi!

Trước đây đã nói với Tưởng Đạc, bảo anh tìm giúp cô một hot girl tuyến mười tám. Nhưng tuyến mười tám mà cô hiểu và tuyến mười tám mà Tưởng Đạc hiểu hoàn toàn không ở cùng một chiều không gian!

Đầu ngón tay Lục U run rẩy, trả lời tin nhắn Tưởng Đạc –

U U Lộc Minh: "Đây là Vân Nhiễm Thanh ạ?"

JD: "Mặc dù gần đây Vân Nhiễm Thanh ít đóng phim, không so được với các ngôi sao nữ cùng cấp bậc, nhưng gần đây cô ấy đang có lịch trống, mà khí chất cũng không tồi, cứ chọn cô ấy trước đi, nếu em không hài lòng thì có thể lại tìm người tốt hơn."

Lục U:...

Xác định luôn, hai người quả nhiên không sống trong cùng một thế giới.

Mặc dù Lục U bị giá trị con người của Vân Nhiễm Thanh dọa sợ, nhưng không thể không thừa nhận, ánh mắt Tưởng Đạc rất tốt. Mấy năm nay Vân Nhiễm Thanh thường được mời đến Hollywood đóng phim, là ngôi sao quốc tế thực sự.

Đồng thời, trên người cô ấy có khí chất cổ điển của phụ nữ phương Đông, vô cùng phù hợp với yếu tố rồng phương Đông được thêu trên thiết kế của Lục U.

Không có bất kỳ khuyết điểm nào, ngoại trừ đắt.

Mời được mới là lạ! 

Mặc dù biết Tưởng Đạc đang suy nghĩ cho cô, nhưng quả thực năng lực của Lục U có hạn.

U U Lộc Minh: "Tưởng Đạc, thương lượng một chút, có thể đổi cho em một người khác được không, em đã tốn một khoản lớn cho phòng thiết kế bên này rồi, giá trị con người như Vân Nhiễm Thanh em nghĩ cũng không dám nghĩ đâu."

JD: "Cô ấy là nghệ sĩ dưới trướng công ty giải trí của Tưởng thị, có thể bớt cho em 20%."

U U Lộc Minh: "Bớt 20% cũng không mời nổi QwQ, hay anh bớt 99.999% hen?"

JD: "Thế anh dứt khoát đưa tiền cho em luôn nhé?"

U U Lộc Minh: "QwQ"

JD: "Lục U, người trưởng thành báo thù không phải anh đấm tôi một cái, tôi đạp lại anh một cái. Em đã muốn tìm lại thể diện, làm cho người bắt nạt em phải trả một cái giá lớn thì không thể tiếc tiền được, bằng không sẽ chỉ làm cho mình khó chịu, hiểu không?"

Lục U cắn răng, cô biết những điều Tưởng Đạc nói đều đúng. Nếu muốn trên show triển lãm thời trang của Mosha làm bộ đồ đạo nhái của Lâm Vãn Vãn lộ nguyên hình, thì thiết kế của cô nhất định phải đạt đến 100% chất lượng.

Chất lượng cao thì sao có thể không tốn tiền được.

JD: "Có lẽ hiện tại em cảm thấy số tiền này rất lớn, nhưng em biết một nhà thiết kế nổi tiếng thế giới như Kiều Mục một tháng có thể kiếm được bao nhiêu không, có khi còn cao hơn Vân Nhiễm Thanh đấy."

U U Lộc Minh: "Nhiều như vậy sao? [Đứng hình]"

JD: "Sớm muộn gì cũng có một ngày em cũng trở thành một nhà thiết kế như vậy. Cho nên chút vốn liếng này không hề đáng kể, hãy mở rộng nhận thức ra nào."

Nhìn đoạn tin nhắn này của anh, Lục U đột nhiên cảm thấy trong lòng mình có thứ gì đó bị chạm tới rồi. 

Thời điểm yêu đương cuồng nhiệt với Hứa Trầm Chu, không dưới một lần cô nói với anh ta về ước mơ làm nhà thiết kế của mình, nhưng Hứa Trầm Chu chưa bao giờ tin tưởng cô có thể thực sự làm được điều đó.

Sau này, sự nghiệp liên tục bị cản trở khiến Lục U cũng bắt đầu tự hoài nghi bản thân có thiên phú và thực lực đó hay không. Cô bị những điều vụn vặt của thực tế vây khốn, không dám tiếp tục ngẩng đầu lên nhìn ánh sáng ước mơ của mình nữa.

Vì thế ánh sáng trong mắt cô, dần dần trở nên ảm đạm.

"Sớm muộn sẽ có một ngày em có thể trở thành nhà thiết kế như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!