Chung cư Long Thành Dữ Hồ đặt tại ven hồ của công viên nằm trong khu công nghệ cao của thành phố Thanh Phù. Nghe nói là khu chung cư cao cấp nhất thành phố.
Lục U xuống xe trước cửa chung cư, ngay lập tức có quản gia tư nhân dẫn cô vào trong, dọc theo hồ và núi, hành lang vườn cây quanh co, đi tới lối vào chung cư.
Lục U để ý, thường tầng cuối cùng sẽ là hầm để xe, còn tầng cuối cùng của chung cư Long Thành Dữ Hồ lại là nơi để du thuyền.
Một tầng một nhà, thang máy là loại tốc độ cao, chưa tới mười giây đã lên đến tầng trên cùng.
Thang máy nằm trong nhà, sau khi cửa mở ra đã nhìn thấy nhà Tưởng Đạc.
Căn hộ này ba mặt đều là cửa kính sát đất, cửa sổ chính là mặt thủy tinh hình cung trải rộng 270 độ, tầm nhìn thoáng đãng, có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh sắc ngoài hồ, đập mặt chính là núi xanh nước biếc.
Lục U cũng được xem là cô gái va chạm xã hội rồi, nhưng cô cũng không tưởng tượng được nhà của Tưởng Đạc lại... đẹp như vậy!
Căn hộ nằm trên khu công nghệ cao, không có trên mười triệu tệ thì không thể mua được.
(10.000.000 tệ = 35.170.849.820 VNĐ, tính theo tỷ giá khi edit)
Phòng khách trống rỗng, phòng trái bên trái dường như truyền đến tiếng nước chảy.
Lục U cũng không dám đi lung tung, mất tự nhiên đứng cạnh cửa, cúi đầu thì trông thấy mình vẫn còn đang đi giày cao gót.
Cô vội vàng lùi về bức tường phía sau, cởi giày ra, tránh làm bẩn sàn nhà sạch đến nỗi có thể phản chiếu bóng người.
Cô cầm theo giày cao gót đi tìm tủ giày nhưng mãi vẫn không tìm được. Tủ ở đây dường như đều được làm âm tường, kết nối bằng thiết bị điều khiển thông minh.
Lục U nhìn trái nhìn phải, quyết định để giày của mình ở bên cạnh giàn hoa ở lối vào thang máy, cố gắng không để nó quá lộ liễu.
"Em có cần khách sáo thế không hả."
Cô mới vừa giấu giày đi đã nghe thấy tiếng nói nhàn nhạt của Tưởng Đạc truyền tới.
Chân tay Lục U luống cuống đứng cạnh cửa, nhìn anh chỉ khoác hờ một chiếc áo sơ mi trắng.
Anh vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, nơi anh đứng ngược sáng, áo sơ mi tùy ý mở ra, cơ ngực, cơ bụng rồi cả đường V
-cut... nhìn một lần không sót thứ gì.
Vóc dáng của anh gần như có thể dùng hai chữ hoàn mỹ để hình dung.
Lục U chỉ nhìn anh một cái rồi lập tức rời mắt, không hiểu sao cô thấy tai mình lại hơi nóng.
Tưởng Đạc đi tới, cầm giày Lục U lên rồi dựa ngay ngắn vào tường: "Ngồi tự nhiên đi."
Lục U đánh giá nhà của anh, cô nói: "Em còn tưởng rằng sau khi anh về sẽ ở nhà cũ của nhà họ Tưởng chứ."
"Trong quá khứ nữ chủ nhân trong nhà không chào đón anh, giờ cũng thế."
Tưởng Đạc tùy tiện đi chân trần, anh đi tới bàn cờ bên cạnh cửa sổ chơi cờ vây.
"Nhà này đẹp thật đấy, em có thể tham quan không?"
"Tự nhiên."
Lòng hiếu kỳ thúc giục Lục U, cô như đang thám hiểm bí cảnh, phòng nào cũng vào xem.
Buổi tối nằm trong bồn tắm, ngẩng đầu lên có thể ngắm sao, nhìn về phía xa có thể ngắm được cảnh đêm náo nhiệt của khu công nghệ cao... Cuộc sống như vậy, Lục U không dám hy vọng xa vời.
Chỉ là không nghĩ tới, thằng nhóc u ám từ nhỏ đã có cuộc sống khô khan, được ngày nào hay ngày đó, sau khi lớn lên lại sở hữu một căn nhà tinh xảo như vậy. Tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ... nơi nào cũng mang cảm giác nghệ thuật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!