Chương 1: (Vô Đề)

Thành phố Thanh Phù nhiều núi, sau một trận mưa rào mùa hè, trong không khí hơi đất bốc lên chưa kịp tan đi, khiến không khí xung quanh ngột ngạt không thể chịu nổi.

Trên cửa sổ ngoài phòng học, từng giọt mưa theo cửa kính chảy xuống như những con rắn độc trườn bò, chui vào trong lòng Lục U.

Nọc độc lan ra, ăn mòn trái tim. 

Cô cầm chặt lấy điện thoại. Trong điện thoại là hình bạn trai cô – Hứa Trầm Chu  đang cùng một người phụ nữ khác dùng bữa tối lãng mạn dưới nến. Tấm ảnh kia còn lên cả hot search, tiêu đề là –

#Nghi ngờ Hứa Trầm Chu và Lâm Vãn Vãn lộ chuyện tình cảm#

Một người là tổng giám đốc tuổi trẻ nhiều tiền của tập đoàn Vãn Chu, một người là hoa đán [1] đang nổi của giới giải trí, hai người này quan hệ mập mờ tất nhiên thu hút không ít lời những lời đồn đoán của cư dân mạng.

[1] hoa đán dùng để chỉ những nữ diễn viên nổi tiếng, có sức ảnh hưởng rộng, độ quốc dân cao, thiên về hình tượng ngôi sao của đại chúng.

Trên bục giảng, thấy Lục U thất thần, cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, nên thầy hướng dẫn đã lấy bài tập cô mới nộp lên, lật ra rồi hỏi.

"Lục U, em đứng dậy trả lời xem, cảm xúc khi em thiết kế ra trang phục này là gì thế?"

Lục U mờ mit đứng dậy, đón nhận ánh mắt của thầy.

Nét mặt thầy hướng dẫn không tốt, giống như nghiêm khắc nhắc nhở cô: "Cần nhắc không?"

Những tiếng o o không ngừng chạy trong đầu Lục U, cô khống chế cơn đau như sóng triều ùn ùn kéo đến bên trong lồ. ng ngực, máy móc trả lời: 

"Toàn bộ thiết kế của em mang lại cho người xem cảm giác ấm áp, lãng mạn. Điểm xuyết thêm họa tiết hoa hồng phức tạp tạo ra một cảm giác yêu đương nồng nhiệt."

Sắc mặt thầy hướng dẫn dịu đi, nhắc nhở cô: "Đi học đừng phân tâm."

"Xin lỗi ạ."

Lục U ngồi xuống, nhét điện thoại vào ngăn bên cạnh cặp sách, kéo khóa lại.....

Ánh mắt nghiền ngẫm của các sinh viên khác từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía Lục U.

Tại học viện nghệ thuật, Lục U cũng coi như một hoa khôi có sự tồn tại đặc biệt. Gương mặt trứng ngỗng xinh xắn động lòng người, ngũ quan mang theo vài phần non trẻ và ngoan ngoãn. Đôi mắt cô long lanh trong trẻo, nhưng cũng tự nhiên phóng khoáng tựa như một chai rượu nguyên chất.

Quả thật là đẹp từ trong trứng nước.

Có một nữ sinh ngồi sau thì thầm nói chuyện –

"Không hổ là sinh viên giỏi, ngồi bàn đầu cũng dám nghịch điện thoại công khai."

"Ai mà nhịn được chuyện xấu của bạn trai mình và nữ minh tinh lên hẳn hot search chứ."

"Hừ..."

"Mấy năm trước nhà họ Lục thuận lợi đủ bề, không phải sau đó đã phá sản rồi hay sao."

"Chỉ là một đứa nghèo hèn, tuần trước vừa được phát học bổng, hỏi vay thôi mà làm như muốn mạng cậu ta ấy."

"Với giá trị con người của Hứa Trầm Chu bây giờ, chắc hẳn cậu ta không trèo lên được."

Một nữ sinh khoanh tay, lạnh lùng nói: "Tôi thấy Lục U đáng đời, một người phụ nữ trong lòng chỉ biết đến tiền thì làm gì có người đàn ông nào thích chứ."

...

Mấy người đó sôi nổi thảo luận chuyện của Lục U mà không chú ý tới ở hàng cuối cùng của phòng học, có một người đàn ông đứng dậy bỏ ra ngoài, còn thuận tay vứt vật gì đó vào trong thùng rác.

Sau khi tan học,  nữ sinh miệng mồm lợi hại nhất kia hét toáng lên: "A a a a!!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!