Chương 9: “Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ. Tên của cô lấy từ trong câu này sao?”

Lúc Kỷ Vân Hành bảo vệ những thứ mình trân quý, sẽ không hề giống kẻ ngốc như lời người khác nói.

Đôi mắt nàng đỏ ngầu, khuôn mặt vốn dĩ đờ đẫn bình thản giờ đã lộ ra vẻ phẫn nộ. Dù những công kích đó của nàng không quá mạnh mẽ, nhưng cũng đủ để Hứa Quân Hách đứng bên cạnh nhìn rõ mồn một.

Những ngày chung sống vừa qua, Hứa Quân Hách đã hoàn toàn hiểu rõ Kỷ Vân Hành là người thế nào.

Trước đây, dù chó con có hung dữ rượt cắn nàng thế nào, dù có gây ầm ĩ náo loạn đến tận nửa đêm ra sao, nàng cũng chưa bao giờ lớn tiếng mắng mỏ dù chỉ là một câu.

Hình phạt nặng nhất mà nàng dành cho nó chỉ là buộc nó vào gốc cây, phạt nó ở yên trong sân tự kiểm điểm một đêm.

Hứa Quân Hách còn tưởng nàng bẩm sinh không biết giận dữ.

Giờ đây, đôi mắt nàng đỏ lên vì giận cùng với dáng vẻ siết chặt cổ người khác lại khiến hắn thấy vừa mắt hơn.

Kỷ Doanh Doanh không cao bằng Kỷ Vân Hành, cánh tay cũng không dài bằng nàng, khi bị siết chặt, cổ họng nàng ta lập tức cảm thấy đau đớn đến ngạt thở, nàng ta hoảng loạn đưa tay cào cấu Kỷ Vân Hành.

Móng tay sắc nhọn của Kỷ Doanh Doanh cào rách cổ Kỷ Vân Hành để lại vết máu đỏ rực, nhưng dường như Kỷ Vân Hành không hề cảm nhận được đau đớn, trong miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Ngươi nói bậy, ngươi nói bậy!"

Các tỳ nữ xung quanh cũng kinh hãi kêu lên, vội vã chạy đến can ngăn, nhưng sức lực của Kỷ Vân Hành khi tức giận quá mạnh, các tỳ nữ lại sợ làm Kỷ Doanh Doanh bị thương, thế nên trong lúc nhất thời không thể tách hai người ra.

Đang lúc nháo nhào, một tiếng quát lớn từ xa vang tới: "Các ngươi đang làm gì đó!"

Kỷ Doanh Doanh trong cơn hoảng loạn cố quay đầu nhìn lại, thấy huynh trưởng của mình dẫn theo sai vặt đang đi tới bên này, nàng ta vùng vẫy không thể thoát khỏi bàn tay của Kỷ Vân Hành, liền kêu cứu: "Ca ca, mau cứu muội với!"

Lúc nghe thấy giọng Kỷ Viễn, Kỷ Vân Hành lập tức buông tay, theo bản năng lùi lại, nhưng không ngờ Kỷ Viễn đã bước nhanh tới, thô bạo kéo tay nàng ra rồi tát mạnh vào mặt nàng.

Một tiếng "bốp" vang lên rõ ràng, Kỷ Vân Hành lập tức cảm thấy má trái bỏng rát, cả người loạng choạng lùi ra sau mấy bước, nhưng sau khi đứng vững lại nàng không lao lên đánh trả nữa.

Nàng chỉ ôm má trái mím chặt môi, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt đỏ rực nhìn đôi huynh muội trước mặt, vừa yếu đuối vừa quật cường không chịu để rơi một giọt nước mắt.

Hứa Quân Hách đứng một bên quan sát, nhìn thấy trong đôi mắt nàng phủ lên một tầng nước mắt lấp lánh, nốt ruồi ở khóe mắt trái càng khiến nàng trông tiều tụy hơn.

Có lẽ nàng đang bị cơn giận làm mờ trí óc, không nhận ra rằng một mình nàng đứng đó cô đơn và đáng thương đến nhường nào.

"Cái thứ con hoang này vừa mới bóp cổ muội, muốn giết muội! Ca ca, mau dạy dỗ nàng ta đi!" Kỷ Doanh Doanh đứng nép vào bên cạnh Kỷ Viễn, vừa ôm cổ vừa khóc lóc nhờ huynh trưởng giúp đỡ.

Hôm nay Kỷ Viễn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cả buổi, nhưng đến cuối cùng lại chẳng được diện kiến Hoàng thái tôn, những giấc mộng thăng tiến đều tan biến như bọt biển, những thứ hắn dày công chuẩn bị cũng thành công dã tràng.

Ra khỏi Liên Y Lâu nhưng lòng đầy uất ức, Kỷ Viễn đã quyết định đi uống rượu giải sầu, uống đến say mèm mới lảo đảo trở về phủ. Hắn định tìm muội muội để trò chuyện, nghe bọn hạ nhân nói Kỷ Doanh Doanh ở đây nên mới dẫn người đến. Vừa đến nơi đã thấy Kỷ Vân Hành siết cổ muội muội mình, hắn lập tức nổi giận, không kiềm chế được xông vào động thủ.

Nghe Kỷ Doanh Doanh khóc lóc kể lể, hắn liền vung tay tát vào mặt một tỳ nữ gần đó, quát mắng: "Các ngươi làm việc kiểu gì vậy! Để tiểu thư bị kẻ không ra gì bắt nạt mà không cản nổi, giữ các ngươi lại làm cái chó gì! Ngày mai bảo quản gia bán hết các ngươi đi!"

Tỳ nữ bị tát cũng không dám cãi lại, cả đám chỉ biết quỳ sụp xuống khóc lóc liên tục cầu xin thiếu gia tha mạng.

Kỷ Viễn vẫn chưa hết giận, hắn đá thêm vài cái vào những tỳ nữ đang quỳ, miệng không ngừng chửi rủa.

Sau khi Hứa Quân Hách biến thành chó con đã sở hữu khứu giác nhạy bén, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Kỷ Viễn, chỉ cần nhìn đã biết người này bị ức h**p bên ngoài nên về nhà trút giận lên đám hạ nhân trong phủ.

Người này còn trẻ, chắc hẳn đã học thói xấu từ cha mình.

Đúng như lời dân gian truyền miệng: rồng sinh rồng phượng sinh phượng, con của chuột sẽ biết đào hang, hắn ta không học được tài năng gì, chỉ học được cách ra oai.

Nghĩ vậy, Hứa Quân Hách lại dời mắt nhìn về phía Kỷ Vân Hành.

Nàng là ngoại lệ.

Kỷ Viễn sau khi đã đánh mắng một hồi, cơn giận cũng nguôi ngoai đôi chút, Kỷ Doanh Doanh thấy vậy khuyên nhủ vài câu thì hắn mới dừng tay.

"Chẳng phải mẹ đã dặn muội đừng đến chỗ này rồi sao, hôm nay muội đến đây làm gì?" Kỷ Viễn cau mày hỏi muội muội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!