Chương 8: Quả nhiên thỏ khi bị dồn ép cùng đường cũng sẽ cắn người

Kỷ Vân Hành được hạ nhân dẫn đi, nhưng lần này không phải đến gian phòng mà nàng từng gặp Vương Huệ như trước đó, mà là băng qua một hành lang dài đến bên cạnh hồ nhỏ phía tây của phủ.

Bên hồ nhỏ có vài núi giả, xung quanh trồng hoa và cây cối. Dù diện tích không lớn, cảnh sắc lại vô cùng mới lạ.

Nhiều năm trước, phòng ở của Kỷ Vân Hành nằm ở ngay bên cạnh hồ này. Nàng nhớ khi vào hè, bên hồ thường có tiếng ếch kêu, đến mùa thu sẽ có rất nhiều chuồn chuồn bay lượn.

Nhưng từ khi chuyển vào tiểu viện, Kỷ Vân Hành không còn đặt chân đến hồ nhỏ nữa.

Nàng không hiểu vì sao hạ nhân lại đưa mình đến đây, đang định hỏi thì đã nhìn thấy Thu Quyên – tỳ nữ thân cận của Vương Huệ đang đứng ở cuối hành lang chờ sẵn.

Thu Quyên vừa nhìn thấy Kỷ Vân Hành đã lập tức đi tới, trên mặt nở nụ cười thân thiết: "Đại cô nương, nô tỳ đợi người đã lâu."

Nàng ta nắm lấy cánh tay Kỷ Vân Hành dẫn nàng đi một đoạn về phía trước, sau đó dừng lại ở cuối hành lang, dùng động tác khéo léo chỉ về một hướng, thấp giọng nói: "Đại cô nương hãy nhìn sang bên kia, người đứng cùng lão gia kia chính là đích tử Triệu gia, gia đình phát đạt nhờ buôn gỗ ở Tây thành. Hôm nay lão gia vừa hay mời người đến phủ, phu nhân bảo nô tỳ dẫn người đến xem thử."

Kỷ Vân Hành hồi tưởng lại mới nhớ ra Triệu gia buôn gỗ ở Tây thành mà Thu Quyên nhắc tới chính là một trong số các gia đình mà Vương Huệ nhắc đến hôm qua.

Chính là cái người hai năm trước đã cưới vợ nhưng vợ đã mất, không có con nối dõi kia.

Nàng nhìn theo hướng Thu Quyên chỉ, nhìn thấy bên cạnh núi giả có mấy người đàn ông, cao thấp mập ốm đều có đủ. Trong đó có một nam tử cao gầy, trên người mặc trường y thêu họa tiết trúc xanh, phát quan búi tóc chỉnh tề, lộ ra một góc mặt thanh tú.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của ai đó, hắn lập tức quay đầu lại bắt gặp ánh mắt của Kỷ Vân Hành.

Người này trông khoảng hơn hai mươi tuổi, làn da trắng trẻo, khuôn mặt mang theo nụ cười mỉm, dường như là một người tính tình ôn hòa.

"Là người nào vậy?" Kỷ Vân Hành hỏi.

"Chính là người mặc bộ áo gấm thêu chỉ vàng đứng bên trái lão gia ấy." Thu Quyên nói tiếp: "Bộ áo bào này của Triệu thiếu gia vừa nhìn đã biết không hề rẻ, trước đó nô tỳ đã quan sát chính diện mấy lần, thấy ngọc bội ban chỉ trên người Triệu thiếu gia cũng rất quý, đúng là làm chủ gia sản giàu có. Nếu Đại cô nương gả qua đó, chắc chắn sẽ hưởng phúc không hết."

Người đứng bên tay trái của Kỷ lão gia là một người đàn ông mập mạp, dáng người còn thấp hơn Kỷ lão gia, trên người hắn mặc áo gấm màu lam, thắt lưng buộc chặt làm lớp mỡ ở lưng và eo lộ ra từng ngấn rõ ràng.

Thu Quyên ở bên cạnh còn nói vào: "Mặc dù Triệu thiếu gia trông có to con nhưng tính tình cực tốt, đối xử với mọi người cũng hòa nhã. Nghe nói còn rất chiều chuộng thê tử, cuộc sống mà, không thể cứ nhìn vào vẻ bề ngoài được."

Ánh mắt Kỷ Vân Hành nhìn qua từng người một, không thể hiện sự phản đối cũng không tán thành lời của Thu Quyên nói mà vẫn giữ im lặng.

Thu Quyên nói một hồi, thấy không nhận được câu trả lời nào từ Kỷ Vân Hành, trong lòng cũng bực bội với tính cách im ỉm của nàng. Nàng ta làm qua loa nhiệm vụ mà Vương Huệ giao cho, chỉ cần Kỷ Vân Hành nhìn thoáng qua từ xa là đủ, sau đó dẫn nàng đến gian phòng của chủ tử.

Vương Huệ ngồi trong phòng đang thêu thùa gì đó, Kỷ Doanh Doanh ngồi sát bên bà ta, hai mẹ con thân mật dựa vào nhau.

Lúc Kỷ Vân Hành bước vào, vừa hay nghe được tiếng cười nói của Vương Huệ: "Đợi tương lai khi ca ca con thi đỗ, chúng ta sẽ chuyển nhà đến Kinh thành. Nghe nói dưới chân Hoàng thành có rất nhiều thanh niên tài giỏi, nếu có may mắn gả vào gia đình quyền quý…"

Vừa nói đến đây, Thu Quyên đã cao giọng lên tiếng thông báo, Vương Huệ lập tức khựng lại, nét cười trên mặt cũng tắt ngúm: "Vân Hành đến rồi sao?"

Trong lúc Kỷ Vân Hành từ cửa bước vào, tâm trí nàng vẫn còn đang say sưa nghĩ sang một chuyện khác.

Nàng cảm thấy Kỷ Viễn khó có thể đỗ cao được, bởi vì đến bây giờ hắn còn chưa đỗ nổi Tú tài.

Nàng đi đến trước mặt Vương Huệ, còn chưa kịp nói gì thì đã bị Kỷ Doanh Doanh lườm một cái.

Kỷ Doanh Doanh mới mười lăm tuổi, từ nhỏ đã được nuông chiều, không hề che giấu cảm xúc và sở thích của mình. Nàng ta ghét Kỷ Vân Hành ra mặt nên mỗi lần gặp đều nhăn nhó liếc hái, luôn phải mỉa mai vài câu mới được.

Hôm nay có lẽ vì Vương Huệ ở đó nên nàng ta không nói gì.

Vương Huệ hỏi thẳng vào chuyện chính: "Nhìn thấy người kia chưa?"

Kỷ Vân Hành không đáp mà chỉ đứng yên ở đó, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Vương Huệ, khiến bà ta có hơi chột dạ.

Vương Huệ liếc mắt nhìn sang Thu Quyên, nàng ta vội trả lời: "Dạ thưa phu nhân, đã nhìn thấy rồi, nô tỳ đã dẫn Đại cô nương đến nhìn từ xa."

"Thấy là được rồi. Công tử Triệu gia vẫn còn trẻ, bên cạnh cũng không có mấy ai. Nếu con gả sang đó sinh cho hắn một đích tử, cuộc sống sau này sẽ dễ dàng hơn." Vương Huệ đặt khung thêu trong tay xuống, nói tiếp: "Tây thành cũng không xa Kỷ phủ, lúc nào nhớ nhà cũng có thể về thăm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!