Tiếng ồn ào dưới đường phố bên ngoài cửa sổ lại khiến gian phòng trong nhã gian càng thêm tĩnh lặng.
Kỷ Vân Hành cứ thế đối thoại qua lại với Hứa Quân Hách. Có lẽ vì khoảng cách khá xa, Kỷ Vân Hành vừa mở miệng nói một câu gì đó lại bị tiếng rao hàng cao vút bên ngoài phố át mất, khiến Hứa Quân Hách không nghe rõ.
Hắn khẽ cau mày lại.
Ân Lang thấy vậy lập tức bước tới đóng từng cánh cửa sổ, ngăn cách tiếng ồn bên ngoài. Không gian trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết.
"Cô lặp lại lần nữa." Hứa Quân Hách lên tiếng.
Kỷ Vân Hành lặp lại lời mình vừa nói lần nữa, lần này cất cao giọng hơn một chút: "Đại nhân quá khen."
Hứa Quân Hách khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt đầy buồn cười.
Tô Y sợ đến mức túa mồ hôi lạnh, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Bà khẽ nghiêng người về phía Kỷ Vân Hành, thấp giọng hoảng loạn thúc giục: "Hữu Hữu, đừng nói bừa nữa! Cúi đầu xuống ngay!"
Kỷ Vân Hành nghe lời, ngoan ngoãn cúi đầu xuống, không dám nhìn Hứa Quân Hách thêm nữa.
Thế nhưng bây giờ mới cúi đầu chẳng khác nào mất bò mới lo làm chuồng.
Tô Y hối hận đến xanh ruột, nếu biết sẽ xảy ra chuyện như thế này, bà đã bảo Kỷ Vân Hành về nhà ngay từ lúc nàng đến. Giờ đây, Hoàng thái tôn đã buộc tội nghiêm trọng như vậy, nếu hắn muốn gây sự, chỉ e Kỷ Vân Hành có mấy cái đầu cũng không đủ để chém.
Chu Trì đương nhiên cũng hiểu rõ, tội danh mưu hại Trữ quân không thể đổ lên đầu tiểu cô nương này được, nhưng nếu Hứa Quân Hách đã cố ý gây sự như thế, hắn ta dĩ nhiên không thể làm trái ý. Vốn dĩ ban đầu áp giải tất cả đầu bếp lên hỏi tội đã gây nên một cảnh náo loạn lớn cũng là để bày tỏ sự phục tùng của Chu gia đối với Hoàng thái tôn, buộc phải thuận theo hắn để lấy lòng.
Những công tử khác trong phòng đều đi cùng Chu Trì đến dự tiệc, một khi hắn ta không nói gì, họ cũng chẳng dám lên tiếng.
Trong lúc nhất thời, mọi người trong phòng đều mang một tâm trạng khác nhau. Những người nhát gan đã sợ đến mức run rẩy, người quỳ dưới đất gần như nằm rạp xuống sàn.
Khi bầu không khí càng thêm căng thẳng, Hứa Quân Hách chậm rãi cất tiếng: "Nếu cô cho rằng ta khó lòng phân rõ phải trái, vậy hãy nói cho ta biết, rốt cuộc đĩa thức ăn này là chuyện làm sao?"
Kỷ Vân Hành lại ngẩng đầu lên trả lời: "Là đầu bếp lén đổi món ăn."
Hứa Quân Hách bất mãn trầm giọng nói: "Giọng còn nhỏ hơn tiếng mèo kêu."
Ân Lang nghe vậy liền bước tới, cười híp mắt nói: "Cô nương, lại gần đây nói chuyện đi."
Kỷ Vân Hành quay sang nhìn về phía Tô Y, thấy bà hoảng sợ đến mức gần như bật khóc, mồ hôi ướt đẫm trên trán, bất giác cũng thấy lo lắng theo.
Nàng đứng dậy, vòng qua đám người đang quỳ đi đến phía trước rồi dừng lại trước bàn tiệc, giữ khoảng cách với Hứa Quân Hách bằng một chiếc bàn.
Tiến lại gần mới nhìn rõ hơn, trên mũi Kỷ Vân Hành đã lấm tấm vài giọt mồ hôi, hai tay nàng siết chặt thành nắm đấm. Vì căng thẳng, ánh mắt nàng cứ chăm chăm nhìn vào Hứa Quân Hách.
Nàng không biết người ngồi trên ghế chủ vị này là ai, chỉ cảm nhận được phản ứng của mọi người xung quanh cùng nỗi sợ hãi từ Tô Y, khiến nàng ý thức được rằng thiếu niên tuấn tú trước mặt chắc chắn là người có thân phận tôn quý, rất có tiếng nói ở đây.
Giống như Kỷ lão gia trong Kỷ gia vậy, trước nay chẳng ai dám làm trái lời ông ta.
Nhưng Hứa Quân Hách lại đang cười, nụ cười ấy rất đẹp, không hề tỏ ra tức giận, vì thế Kỷ Vân Hành không sợ hãi lắm.
Giọng điệu Hứa Quân Hách cũng dịu lại: "Ý cô là đầu bếp kia vu oan hãm hại cô?"
"Đúng vậy!" Kỷ Vân Hành có lòng nghĩ vị đại nhân này thính lực không tốt, cho nên cố ý nâng cao giọng trả lời.
Hứa Quân Hách nhướn mày: "Lớn tiếng như thế để làm gì…"
Còn chưa kịp nói hết câu thì bị đầu bếp Phùng cắt ngang.
"Oan uổng quá, đại nhân!" Đầu bếp Phùng nghe Kỷ Vân Hành nói mình vu oan lập tức lớn tiếng kêu gào: "Nàng ta là kẻ ngốc, lời nàng ta nói không thể tin được!"
Vẻ mặt của Hứa Quân Hách ban đầu vẫn còn mang nét cười, nhưng khi nghe tiếng kêu gào chói tai đó, sắc mặt hắn bỗng chùng xuống: "Làm sao, chỉ mỗi cái miệng ngươi biết nói à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!