Chương 6: “Vậy là cô cho rằng ta không phân biệt đúng sai, trách nhầm người tốt?”

Kỷ lão gia vô cùng coi trọng buổi yến tiệc mà con trai mình sắp tham dự. Hôm qua, ông ta không chỉ giữ Kỷ Viễn lại trong thư phòng dặn dò rất lâu, mà còn yêu cầu phường thêu làm việc suốt đêm để may xong quần áo mới đưa tới cho hắn, rồi lấy ngọc bội gia truyền của Kỷ gia để Kỷ Viễn đeo, chỉnh trang cẩn thận cho hắn thành bộ dáng của một công tử gấm vóc. Nhìn hắn không hề thua kém các thiếu gia khác ở Linh Châu, chỉ chờ đến buổi yến tiệc hôm nay để kết giao với các đệ tử thế gia đến từ Kinh thành.

Thế nhưng, khi Kỷ Viễn đến Liên Y Lâu mới biết rằng, trong buổi tiệc đón gió hôm nay chẳng hề có bất kỳ đệ tử thế gia nào từ Kinh thành cả. Chu Trì gọi các công tử con nhà quan địa phương của Linh Châu đến, chỉ mời duy nhất Hoàng thái tôn đến tham dự. Với thân phận của Kỷ Viễn, ngay cả đứng gác ở cửa cũng không đủ tư cách.

Hắn đi tìm Lý thiếu gia – người hôm qua đã hứa sẽ dẫn hắn cùng đi dự tiệc, nhưng không ngờ họ Lý đó lại trở mặt không nhận, thẳng thừng nói rằng thân phận của Kỷ Viễn không xứng để ngồi vào bàn tiệc, lời hứa hôm qua chỉ là lời nói mê trong lúc say mà thôi. Kỷ Viễn xấu hổ và tức giận vô cùng.

Sau khi Hoàng thái tôn đến, cảnh tượng của ngài vô cùng khí thế, những thị vệ cao to vạm vỡ đứng xếp hàng hai bên, ở giữa còn có một nhóm người vây quanh đi theo sát cả hai phía trước sau. Kỷ Viễn không cách nào đến gần được, thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy mặt Hoàng thái tôn thì người đã lên lầu mất rồi.

Không cam lòng ra về như vậy, Kỷ Viễn liền ngồi xổm ở một góc trong đại sảnh tầng dưới, nhân lúc Liên Y Lâu đông người hỗn loạn, hắn lẩn vào đám đông để tìm cơ hội.

Khi hắn đi dạo một vòng quanh phía tây của tửu lâu trở lại thì thấy khách khứa đang ăn cơm trong đại sảnh đều đã đứng dậy để hóng chuyện, đằng kia là đám thị vệ đang lớn tiếng quát tháo, áp giải các đầu bếp lên lầu.

Kỷ Viễn nhanh chân chen vào đám đông, hỏi thăm người bên cạnh: "Đại ca, có chuyện gì vậy? Sao đang ăn uống bình thường mà lại bắt hết đầu bếp đi thế?"

"Không rõ nữa, có lẽ có khách quý trên lầu không vừa miệng với món ăn nào đó?" Người bên cạnh cũng bối rối trả lời.

Khi Tô Y nghe được tin tức thì đã quá muộn, bà vội vã chạy ra sau bếp thì thấy các đầu bếp đã bị áp giải đi, ngay cả Kỷ Vân Hành cũng nằm trong số đó.

Bà hoảng sợ chạy vội tới, cố gắng dùng tay ngăn cản thị vệ đang tóm giữ Kỷ Vân Hành lại: "Các vị đại nhân, tửu lâu quèn này của ta có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo, ta đi tạ tội với khách quý là được mà…"

"Tránh ra!" Thị vệ quát lớn hất tay bà ấy ra rồi lạnh lùng nói: "Đại nhân hạ lệnh, bắt tất cả đầu bếp lên để hỏi tội, đừng cản đường!"

Tô Y bị đẩy đi lảo đảo suýt ngã, lúc quay đầu lại thì thấy cánh tay mảnh khảnh của Kỷ Vân Hành bị thị vệ giữ chặt, trên mặt nàng đầy vẻ hoang mang nhìn về phía bà: "Dì ơi."

Nàng đang ngồi rửa rau thì bị bắt lại, thực ra các thị vệ không hành động quá thô bạo, vả lại Kỷ Vân Hành cũng không hề phản kháng, cứ thế bị dẫn ra ngoài.

Chỉ là những người này khí thế rất hung hãn, Kỷ Vân Hành không rõ đầu đuôi ra sao nên có hơi hoảng sợ. Tô Y theo sát bên cạnh thị vệ, cố gắng giải thích rằng Kỷ Vân Hành không phải là đầu bếp của Liên Y Lâu, chuyện xảy ra trong tửu lâu không liên quan gì đến nàng, nhưng thị vệ lại nói rằng đó là lệnh của chủ tử, tất cả những ai có mặt ở nhà bếp đều phải đưa lên lầu.

Không cần biết có phải là đầu bếp hay không, chỉ cần xuất hiện trong nhà bếp đều sẽ bị liên lụy.

Tô Y hết cách, đành phải an ủi Kỷ Vân Hành rằng không có chuyện gì cả, sau khi lên đó chỉ cần nói thật mọi việc là được. Bà còn dặn Kỷ Vân Hành phải cúi đầu, tuyệt đối không được ngẩng đầu đối mặt với những người trên đó.

Chẳng mấy chốc, một nhóm người bị đưa lên nhã gian trên tầng hai. Cửa phòng mở toang, thị vệ cầm đao đứng đầy trước cửa, đám đầu bếp sợ hãi đến mức không dám nhúc nhích, khi vào phòng thì tất cả đều bị bắt quỳ xuống một chỗ, cảnh tượng chen lấn chật chội vô cùng.

Mùi hương trong phòng đã hoàn toàn tản đi hết, băng trong các thùng ở bốn góc cũng đã tan thành nước, gió nóng từ cửa sổ thổi vào làm cho căn phòng càng thêm oi bức.

Hứa Quân Hách ngồi ở ghế chủ vị đã gác đũa từ lâu. Kể từ lúc đĩa thức ăn hỏng được vạch ra, hắn đã biết bữa tiệc này không thể tiếp tục được nữa.

Bà chủ của tửu lâu này rõ ràng đã bỏ công sức chú trọng chế biến món ăn đúng theo khẩu vị của Kinh thành, cũng rất hợp khẩu vị với Hứa Quân Hách, nhưng chưa ăn được mấy miếng đã có biến cố xảy ra khiến hắn chỉ thêm bực dọc.

Hắn chống tay lên má, vẻ mặt chán ngán nhìn ra ngoài cửa sổ.

Qua cửa sổ vừa hay có thể nhìn thấy tấm biển hết sức bắt mắt của tửu lâu nằm xéo phía đối diện, như thể cố tình muốn hơn thua với tửu lâu bên này. Trên biển hiệu đó được chạm khắc đầy hoa vàng, ánh nắng chiếu vào phản chiếu ra những tia sáng lóa mắt.

Dưới đường phố tiếng người ồn ào huyên náo không ngớt, bên trong phòng cũng náo nhiệt chẳng kém.

Chu Trì đập tay xuống bàn, bắt đầu mở bát từ Tô Y: "Bà chủ Tô, ta vốn thấy Liên Y Lâu của bà ở Linh Châu có danh tiếng tốt nên mới chọn nơi này. Mấy ngày trước đã nói rõ, ta sẽ tổ chức yến tiệc đãi khách quý ở đây, tuyệt đối không được có bất cứ sai sót nào. Không ngờ hôm nay bà lại phạm phải sơ suất lớn như vậy, để người của bà dâng lên một đĩa rau thối!

Có phải bà muốn ta đập nát bảng hiệu của Liên Y Lâu hay không?"

Tô Y nhìn lại, chỉ thấy trên bàn đặt một đĩa rau diếp ngồng đã chuyển màu thối nát, trái tim lập tức "thình thịch" một tiếng.

Bà nhìn tiếp về phía thiếu niên anh tuấn ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt hắn vẫn lạnh nhạt, không có vẻ gì là đang nổi giận. Bà vội vàng quỳ xuống thưa: "Chu đại nhân bớt giận! Dân nữ biết Chu đại nhân vô cùng coi trọng bữa tiệc này cho nên từ sớm đã bắt tay vào chuẩn bị kỹ lưỡng, mọi việc đều tự mình lo liệu, không ngờ vẫn xảy ra sai sót. Dân nữ sẽ ngay lập tức sai người xào một đĩa rau khác mang lên…"

"Bà nghĩ qua mặt ta dễ dàng như vậy sao? Lập tức điều tra rõ ràng cho ta! Rốt cuộc đĩa rau này thế nào? Có phải vì biết bổn quan đang tiếp đãi khách quý nên bà cố tình làm thế để ta bị mang tiếng thất lễ hay không?" Chu Trì giận dữ quát.

Tô Y liên tục đáp: "Dân nữ không dám!"

"Rõ ràng là như vậy, ai mà không biết đại nhân cực kỳ coi trọng yến tiệc này nên mới cố ý giở trò!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!