Ngày hôm sau, Kỷ Vân Hành dậy từ rất sớm.
Hôm nay, trang phục của nàng có hơi khác biệt hơn mọi ngày. Nàng mặc áo ngắn tay màu trắng tuyết với phần eo được thắt chặt, kết hợp với váy lụa xếp ly màu xanh biếc. Khi bước đi, tà váy nhẹ nhàng lay động theo gió, thoáng lộ ra đôi giày thêu hoa.
Kỷ Vân Hành không giỏi búi tóc cầu kỳ, thường ngày chỉ tùy ý dùng dây buộc lại hoặc nửa búi nửa thả. Nhưng hôm nay, nàng tự tay tết hai bím nhỏ, phần nửa búi tóc bên trên được cài một chiếc trâm gỗ chạm khắc hoa. Mái tóc dài mượt phủ lên vai càng làm tôn lên màu áo trắng trơn cùng tóc đen óng ả.
Sau một hồi chuẩn bị, lúc ra khỏi cửa thì trời đã sáng tỏ. Chó con vẫn bị buộc ở gốc cây, nhưng vừa nghe thấy tiếng Kỷ Vân Hành ra khỏi nhà, nó lập tức ngồi dậy, đôi mắt to tròn như quả táo nhìn nàng, vẫy đuôi liên tục, nó nhào tới trước kéo căng dây thừng rên ư ử, bộ dáng như thể nó rất đau lòng.
Nàng lập tức cảm thấy áy náy, vội vàng bước tới tháo dây cho chó con, đưa tay v**t v* đầu và bụng nó, âu yếm chơi đùa với nó một lúc lâu rồi mới ra ngoài.
Ánh nắng vàng rực đổ xuống chiếu rọi lên người Kỷ Vân Hành làm nổi bật nét đẹp tinh xảo trên khuôn mặt mộc mạc không son phấn của nàng.
Hôm nay Kỷ Vân Hành đã chăm chút kỹ càng trước khi ra ngoài, bởi nàng đến gặp một người đặc biệt.
Nàng rời khỏi Kỷ phủ qua cửa sau, lúc đi đến Đông thành thì trời đã gần trưa, đúng vào thời điểm Đông thành đang độ náo nhiệt nhất.
Trên đường người đến người đi đông đúc, các trà quán tửu lâu đều chật kín chỗ. Nam nữ từ khắp năm sông bốn bể đổ về tụ hội, kể từ khi Hoàng Đế dẫn theo đoàn người đến Linh Châu, số người tới đây đã tăng gấp nhiều lần, an ninh trên đường cũng nghiêm ngặt hơn trước.
Bước chân Kỷ Vân Hành thong dong trên đường, dù đường phố đông đúc, nàng cũng chưa từng va phải ai. Khi đi tới trước một tửu lâu, đột nhiên có một giọng nói gọi nàng lại.
"Đây chẳng phải Vân nha đầu sao? Hôm nay đến tìm bà chủ Tô sao? E rằng ngươi đến không đúng lúc rồi."
Kỷ Vân Hành nhận ra chủ nhân của giọng nói này, nàng dừng bước quay đầu nhìn lại, dưới tấm biển hiệu khắc chữ "Nhất Phẩm Các" có một người đàn ông trung niên đang đứng đó. Ông ta có dáng dấp tai to mặt lớn đang đứng dưới bóng râm tựa lưng vào cây cột trước cửa, bên cạnh còn có một gã tiểu nhị đang quạt cho ông ta.
"Ông chủ Vương." Kỷ Vân Hành chậm rãi lên tiếng chào hỏi.
Nhất Phẩm Các và Liên Y Lâu đều là những tửu lâu nổi tiếng ở Đông thành. Đông thành là khu vực lớn nhất trong Linh Châu, vốn dĩ đủ chỗ cho hai tửu lâu làm ăn phát đạt, nhưng hai nhà này lại nằm đối diện nhau khiến cho việc cạnh tranh ngầm chưa bao giờ ngừng lại.
Bà chủ của Liên Y Lâu tên Tô Y, là một người bạn cũ của mẹ Kỷ Vân Hành. Khi nàng còn nhỏ, khi ấy mẹ nàng vẫn còn sống, nàng thường được mẹ dẫn tới Liên Y Lâu tìm Tô Y.
Tô Y tính cách bộc trực, hành sự nhanh gọn. Chỉ cần bà ấy trừng mắt, ngay cả những người đàn ông cao lớn tám thước cũng không dám lên tiếng phản đối.
Hai năm trước, Kỷ Vân Hành đã tận mắt nhìn thấy Tô Y đứng giữa đại sảnh Liên Y Lâu dùng vò rượu đập vỡ đầu một gã say xỉn cố tình gây sự đến mức máu me đầm đìa. Kể từ đó, Tô Y trở thành người mà Kỷ Vân Hành kính nể nhất.
Ông chủ Vương của Nhất Phẩm Các không hiểu lại thua kém Tô Y chuyện gì, đang lúc hậm hực trong lòng, vừa hay trông thấy Kỷ Vân Hành đi qua cửa nên mới gọi nàng lại châm chọc mấy câu.
"Bà chủ Tô hôm nay bận lắm đấy, không rảnh tiếp ngươi đâu, ngươi đừng tới quấy rầy, không khéo lại làm cản đường tài lộc của bà ấy."
Kỷ Vân Hành chỉ gật đầu không để ý đến lời ông ta nói, nàng cũng không đáp lại mà cất bước đi thẳng vào trong.
Trời gần giữa trưa, cái nóng oi bức bốc lên, nhưng trên gương mặt Kỷ Vân Hành không có lấy một giọt mồ hôi, chỉ có làn da trắng nõn hơi ửng đỏ, vẻ mặt vẫn thản nhiên như thường.
Ông chủ Vương trừng mắt xem thường, nhìn theo bóng lưng Kỷ Vân Hành tức tối nói: "Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của nó kìa, chẳng biết lễ nghĩa gì cả, cứ như không hiểu tiếng người vậy. Cứ tưởng rằng Liên Y Lâu là nơi tốt lắm sao? Rồi sẽ có ngày ngươi khóc lóc chạy ra khỏi đó."
Nói xong, ông ta lại liếc mắt nhìn về phía tấm biển hiệu vàng chóe của Liên Y Lâu đối diện, ánh mắt đầy ghen tị, hất tay áo rồi quay vào tửu lâu của mình.
Tô Y năm nay đã ba mươi hai tuổi, chưa lập gia đình, ngày ngày bận rộn ở tửu lâu. Liên Y Lâu làm ăn phát đạt, bà kiếm được không ít tiền nhưng quanh năm suốt tháng vẫn không chịu nghỉ ngơi, lúc nào cũng nói là đang tích góp của hồi môn cho Kỷ Vân Hành.
Tô Y và mẹ của Kỷ Vân Hành rất thân thiết, nhũ danh của Kỷ Vân Hành cũng do bà đặt cho.
Năm đó khi mẹ Kỷ Vân Hành qua đời, Liên Y Lâu phủ đầy vải trắng, tiếng nhạc tang kéo dài suốt nửa tháng. Từ đó về sau, Tô Y trở thành người duy nhất mà Kỷ Vân Hành có thể dựa vào.
Tuy tính cách Tô Y cứng cỏi, nhưng vì không thể đón Kỷ Vân Hành ra khỏi Kỷ gia nên trong lòng bà luôn áy náy. Bà không muốn nhìn thấy Kỷ Vân Hành chịu khổ, có lúc chỉ vì thấy nàng mặc một bộ y phục giặt đến sờn vải cũng làm Tô Y đỏ mắt. Vì vậy, mỗi lần gặp Tô Y, Kỷ Vân Hành đều phải chỉn chu một chút.
Hôm nay, nàng đến tìm Tô Y chủ yếu là để xin ý kiến. Kỷ Vân Hành không biết phải chọn phu quân cho mình như thế nào, càng không biết phải trả lời Vương Huệ ra sao.
Liên Y Lâu vẫn nhộn nhịp như thường lệ, trong đại sảnh đầy khách, tiếng ồn ào vang vọng khắp nơi. Các tiểu nhị bưng bê rượu và thức ăn tấp nập qua lại, nhưng trong hỗn loạn vẫn có trật tự nhất định.
Kỷ Vân Hành nhấc tà váy bước lên bậc thềm, vừa đi tới cửa thì một tiểu nhị đứng canh ở đó đã nhận ra nàng, vội bước tới cười tươi đón tiếp: "Vân tiểu thư, hôm nay sao lại tới đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!