Chương 49: “Là Thái tôn phi mà Tiểu điện hạ tự mình chọn phải không?”

Hứa Quân Hách không thích uống thuốc, lớn đến chừng này rồi mà mỗi lần bệnh hắn đều cố gắng chịu đựng, chỉ khi không chịu nổi nữa mới đành uống thuốc.

Mỗi lần nếm thứ thuốc đắng chát có mùi nồng nặc, hắn lại có phản ứng buồn nôn ngay lập tức.

Dù Kỷ Vân Hành đã đút thuốc cho Hứa Quân Hách, nhưng thấy hắn có phản ứng khó chịu như vậy, nàng cũng nghĩ rằng không uống thuốc cũng chẳng sao, để độc tố từ từ bài trừ ra ngoài là được rồi.

Nhưng Sở Tình lại không đồng ý, thậm chí bà còn nghĩ cách suốt đêm.

Trước khi Hứa Quân Hách uống thuốc, bà sẽ dùng vài cây kim châm đâm vào huyệt đạo trên cơ thể hắn, khiến hắn tạm thời mất đi vị giác và khứu giác.

Như vậy, khi uống thuốc cũng như uống nước, đồng thời giải quyết được vấn đề khó khăn này.

Cũng kể từ ngày đó, Kỷ Vân Hành và Sở Tình cùng ở lại trong hành cung.

Sở Tình chịu trách nhiệm bài trừ độc tố và điều dưỡng cơ thể cho Hứa Quân Hách, còn Kỷ Vân Hành thì ngoài việc nói chuyện với hắn mỗi ngày, phần lớn thời gian đều đứng trước bàn vẽ tranh.

Nàng rất kiên trì luyện tập vẽ chân dung. Dù ban đầu nét vẽ của nàng còn thô sơ nguệch ngoạc chẳng thể nhìn ra bố cục, nhưng vẫn kiên nhẫn bỏ công, từng trang giấy bị vẽ hỏng đều bị bỏ đi, trên đó đều có cùng một nội dung.

Những ngày trời nắng ráo, Kỷ Vân Hành còn cùng Hứa Quân Hách ra sân phơi nắng.

Sau trận tuyết lớn, thời tiết dần ấm lên, ánh nắng soi xuống mặt đất làm tan chảy lớp tuyết, Kỷ Vân Hành muốn lên xuống núi cũng trở nên dễ dàng hơn.

Hôm ấy, Kỷ Vân Hành thay một bộ váy nhung tuyết màu vàng nhạt, đeo túi vải chéo trên lưng chuẩn bị xuống núi.

Vừa mới bước ra ngoài hành cung, nàng tình cờ đụng phải một nam tử trẻ tuổi. Người này mặc trường bào đen, tóc dài được buộc gọn, trong tay cầm một bọc hàng vuông vắn, phía sau có hai thị vệ đi theo.

Gương mặt hắn ta không có biểu cảm gì, dáng vẻ trông rất khó gần.

Kỷ Vân Hành nhìn thấy người này lập tức muốn đi vòng qua, nhưng lại nghe hắn ta lên tiếng gọi nàng lại: "Kỷ cô nương."

Kỷ Vân Hành lấy tay giữ chặt túi vải, dừng bước lại quay đầu nhìn hắn ta.

Dù không hề thân quen nhưng Kỷ Vân Hành biết hắn ta là ai, lần trước ở Bão Nguyệt Trai từng có duyên gặp một lần, nàng nhớ người này được những người kia gọi là Trì đại nhân.

Chỉ thấy hắn ta bước mấy bước đến trước mặt nàng, ôm quyền chào hỏi: "Tại hạ Trì Tiện, hôm nay phụng mệnh Tôn tướng lên núi muốn tặng vật này đến cho Thái tôn Điện hạ."

Kỷ Vân Hành hơi mím môi, xoay người sang một bên, không đối diện trực tiếp với Trì Tiện, tư thế như sẽ xoay người rời đi bất cứ lúc nào.

Nàng không đáp lời, Trì Tiện liền cầm vật trên tay đẩy tới trước mặt nàng rồi nói: "Tôn tướng có nghe nói đến chuyện Thái tôn Điện hạ gặp nạn, ngài thật sự kinh ngạc khi biết bọn cường đạo ở Linh Châu lại dám cả gan làm loạn đến vậy. Để an ủi Điện hạ, Tôn tướng đặc biệt gửi tặng món quà này, hy vọng Điện hạ có thể sớm ngày hồi phục, nhanh chóng hồi Kinh."

Kỷ Vân Hành nói: "Nếu là lễ vật tặng cho Điện hạ, tại sao lại đưa cho ta?"

"Hành cung của Điện hạ tại hạ không vào được, làm phiền Kỷ cô nương chuyển giúp." Trì Tiện thản nhiên đáp lời.

"Bây giờ ta đang định xuống núi." Kỷ Vân Hành không đưa tay nhận lấy.

Trì Tiện vẫn giữ tư thế dâng hai tay, đôi cánh tay mạnh mẽ vì luyện võ bao năm nay vững vàng không lay động. Thấy Kỷ Vân Hành không có ý nhận lấy, hắn ta đặt vật xuống đất trước mặt nàng rồi quay lưng rời đi.

Kỷ Vân Hành nhìn bọc đồ đặt dưới đất, nhưng vì nhát gan không dám chạm lung tung, nàng quay đầu gọi cung nhân mang vật ấy vào trong.

Ban đầu nàng vốn định xuống núi, nhưng thấy Trì Tiện vừa đưa đồ vật lạ đến, nàng lại đi vòng vào trong hành cung, chờ bên ngoài tẩm cung của Hứa Quân Hách một lúc. Thấy thái giám mang bọc đồ vào trong rồi lại đi ra ngoài, khi đi ra trong tay y còn cầm một chiếc hộp gỗ vuông vắn được đậy kín.

Thái giám đi ngang qua Kỷ Vân Hành, nàng tò mò hỏi một câu: "Công công, đó là gì vậy?"

Thái giám dừng bước chân lại, thấp giọng nói: "Là thủ cấp của phản tặc Hạ Nghiêu."

Kỷ Vân Hành chợt nhớ đến Hạ Nghiêu, người luôn theo sát Hứa Quân Hách như cái bóng, lúc nào cũng lặng lẽ không một tiếng động.

Hắn ta có khuôn mặt bình thường không nổi bật, một khuôn mặt dù nhìn nhiều lần cũng khó nhớ đến, nhưng do vóc dáng cao lớn nên để lại chút ấn tượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!