Kỷ Vân Hành không rõ đã xảy ra vấn đề ở bước nào, nhưng nàng cứ cảm thấy có điều gì đó bất thường.
Kể từ khi Sở Tình đến Linh Châu, bà chưa từng ngừng tìm kiếm con gái của mình. Ánh mắt bà mỗi lần nhìn Kỷ Vân Hành luôn tràn đầy cảm xúc, phần lớn xuất phát từ tình yêu của bà dành cho con gái.
Kỷ Vân Hành và Ngọc Ngọc xấp xỉ tuổi nhau, thế nên Sở Tình đối xử với nàng dịu dàng chu đáo, còn tận tâm chăm sóc nàng, thậm chí bào chế thuốc thành viên kẹo để dụ nàng ăn.
Một người mẹ dành tình yêu cho con cái là điều không thể nghi ngờ, đó cũng là lý do Kỷ Vân Hành luôn muốn giúp Sở Tình tìm lại Ngọc Ngọc.
Nhưng hôm ấy sau khi dì Tình và Lục Cúc nhận nhau, Kỷ Vân Hành không hề nhìn thấy sự mãn nguyện từ trên sắc mặt Sở Tình, thậm chí chẳng thấy chút tình yêu nào từ Sở Tình dành cho Lục Cúc.
Sở Tình chưa bao giờ keo kiệt với tình cảm của mình, dù đối với một người cùng tuổi với con gái mình như Kỷ Vân Hành cũng vậy, huống hồ là với đứa con gái ruột đã thất lạc nhiều năm.
Quan trọng hơn, Sở Tình thường xuyên cầm khóa trường mệnh ra để nhắc về quá khứ của Ngọc Ngọc, nhưng bà chưa bao giờ gọi Lục Cúc là "Ngọc Ngọc".
Kỷ Vân Hành thầm nghĩ rồi lại cảm thấy không đúng, mọi chuyện lẽ ra không phải như thế.
Nàng nhận ra rằng có lẽ Sở Tình và Lục Cúc đã âm thầm hứa hẹn với nhau một thỏa thuận chung nào đó, đây là một lời nói dối được bịa ra để lừa nàng.
Sau khi Kỷ Vân Hành đưa ra đề nghị này, Hứa Quân Hách đã sai người truyền Sở Tình đến.
Có lẽ đã hiểu rõ được đầu óc suy nghĩ tinh tế của Kỷ Vân Hành, lần này khi nghe nói Kỷ Vân Hành đã biết Lục Cúc không phải là con gái của mình, Sở Tình không tỏ ra quá kinh ngạc.
"Dì Tình, có việc gì dì cứ nói thẳng, không cần giấu giếm con đâu." Kỷ Vân Hành kéo ghế đến cho bà, còn dịu giọng khuyên nhủ.
Sở Tình thở dài một hơi, trầm ngâm một lúc lâu rồi mới chậm rãi mở lời: "Đứa trẻ Lục Cúc cũng bị bắt cóc đến đây từ nhỏ, bao năm qua sống bơ vơ chịu nhiều khổ cực, ta nhìn thấy con bé liền nghĩ đến Ngọc Ngọc của mình. Một đứa trẻ mất mẹ thật đáng thương biết bao, những năm qua đói khổ nóng lạnh chỉ một mình gánh chịu, ta thương xót con bé mệnh khổ nên đã nhận làm con gái."
"Hôm đó ta và con bé trò chuyện ở sân sau, bản thân con bé cũng biết ta không phải là mẹ ruột, nhưng con bé đã mất mẹ, ta lại mất con, nói đi nói lại chẳng qua chỉ là hai kẻ khốn khổ mà thôi. Vì thế hôm đó con bé nhận ta làm mẹ nuôi, nói rằng sau này sẽ coi ta như mẹ ruột mà chăm sóc ta cả đời." Sở Tình kể tiếp: "Hữu Hữu, ta không nói cho con biết những chuyện này chỉ vì không muốn con tràn trề hy vọng rồi lại thất vọng, không muốn lòng tốt của con trở thành công cốc."
"Nhưng con gái của dì Tình vẫn chưa tìm thấy mà." Kỷ Vân Hành đáp.
Sở Tình cúi đầu, nước mắt chực chờ rơi xuống, bà dùng tay lau đi, cất giọng chua xót: "Ta định bỏ cuộc rồi."
Kỷ Vân Hành buồn bã hỏi lại: "Vì sao?"
"Đã mười hai năm trôi qua rồi." Nước mắt Sở Tình cứ thế trào ra, giọng bà chậm rãi: "Từ khi Ngọc Ngọc bị bắt cóc, ta rời khỏi quê hương một mình bước lên con đường tìm con. Bao năm nay ta phiêu bạt khắp nơi, vừa chữa bệnh vừa tìm con gái ròng rã mười hai năm. Con giáp đã quay tròn một vòng, mà ta vẫn không tìm được manh mối nào. Cho đến khi ta phát hiện chiếc khóa trường mệnh khi xưa ta từng làm cho Ngọc Ngọc ở Linh Châu, ta cứ ngỡ có thể tìm được con gái ở đây.
Ai ngờ đã gần nghìn ngày đêm trôi qua mà vẫn không có tin tức gì, đến bây giờ ngay cả khóa trường mệnh cũng mất, có lẽ đời này duyên phận mẹ con giữa ta và Ngọc Ngọc đến đây là hết."
Trong vô số những đêm dài đằng đẵng trôi qua, Sở Tình luôn bị giật mình tỉnh dậy từ trong ác mộng.
Trong giấc mơ, bé con Ngọc Ngọc ôm lấy bà gọi mẹ, nắm tay bà không muốn rời đi, khóc lóc kể lể với bà những nỗi khổ và bất hạnh mình phải chịu.
Sở Tình bật khóc tỉnh dậy, lòng bà như dao cắt đau đớn không thể chịu thấu.
Thời gian có thể làm phai nhạt nhiều cảm xúc, nhưng lại bất lực trước tình mẫu tử.
Kỷ Vân Hành mím môi, cố nén nhưng không kìm được, hai giọt nước mắt lăn dài xuống má, nàng thủ thỉ: "Dì Tình, dì đừng bỏ cuộc, biết đâu Ngọc Ngọc cũng đang tìm dì."
"Thiên hạ này như biển rộng vô bờ, ta và con bé chẳng qua chỉ là một hạt cát giữa muôn vàn, nếu nó còn sống, kiếp này muốn gặp lại cũng là điều vô vọng." Sở Tình lắc đầu, giọng điệu tiếc nuối: "Chỉ trách ngày đó ta không ở nhà, không thể trông coi được Tiểu Ngọc, nếu như ta…"
Bao năm qua, nỗi hối hận đã thấm sâu vào từng mạch máu của Sở Tình, hóa thành từng giọt máu chảy dọc khắp cơ thể.
Nhưng dù nói bao nhiêu lần "giá như" cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
"Ta có thể giúp bà tìm con gái."
Hứa Quân Hách vẫn luôn im lặng từ đầu đến giờ bỗng lên tiếng, cắt ngang tiếng khóc khe khẽ của Sở Tình: "Hoàng gia có người trải khắp thiên hạ, chỉ cần bà còn nhớ rõ đặc điểm dung mạo của con gái bà, muốn tìm người cũng không phải là điều khó khăn."
"Thái tôn Điện hạ thực sự nguyện ý giúp ta?!" Sở Tình nghe vậy cũng giật mình, bà liền đứng bật dậy khỏi ghế, trong lúc nhất thời không biết phải bày tỏ thế nào: "Nhưng, nhưng…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!