Chương 46: Bây giờ ta chính là đôi mắt của ngài!

Lúc Hứa Quân Hách ngồi dậy, hắn mới cảm thấy phần thân trên lạnh buốt. Đưa tay sờ lên ngực, hắn giật mình nhận ra mình không mặc áo, vội vàng với tay kéo tấm chăn bên cạnh phủ lên người rồi nói: "Kỷ Vân Hành, ra ngoài."

"Hả?" Kỷ Vân Hành không hiểu tại sao, chỉ đứng ngây người bên giường, thấy hắn kéo chăn phủ lên người, sắc mặt có hơi mất tự nhiên, nàng liền hăng hái nói: "Ngài lạnh à? Để ta mặc áo cho ngài."

"Người đâu!"

Hứa Quân Hách vội vàng quát lớn: "Đưa Kỷ Vân Hành ra ngoài."

Các thái giám thường ngày vốn cười đùa với Kỷ Vân Hành, vừa nhận lệnh từ Hứa Quân Hách đã lập tức tiến đến, một trái một phải ép sát làm động tác muốn kéo nàng ra khỏi phòng.

Kỷ Vân Hành thấy vậy vội cầm lấy bát cơm của mình lên hấp tấp bước đi, trong lúc vội vã còn tự vấp chân suýt ngã nhào, giật mình hét lên một tiếng.

Hứa Quân Hách nghiêng đầu lập tức quát cung nhân: "Nhẹ tay thôi."

"Bọn họ không chạm vào ta, là ta tự vấp." Kỷ Vân Hành ôm bát cơm còn chưa ăn xong, vừa đi ra ngoài vừa bĩu môi tức giận: "Lương Học sao mới tỉnh dậy đã trở mặt, ta đã trông chừng ngài ngủ rất là lâu luôn đó."

Sở Tình thấy vậy cũng vội bước theo nàng rời khỏi tẩm cung.

Hứa Quân Hách bất lực đưa tay đỡ trán, nghe tiếng cằn nhằn của nàng xa dần, hắn đưa tay vào trong chăn kiểm tra, phát hiện mình chỉ không mặc áo phần trên thôi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Để m*nh tr*n như nhộng thì còn ra thể thống gì? Thường ngày bên cạnh Hứa Quân Hách chỉ có các thái giám thân cận hầu hạ, từ trước đến nay chưa từng cởi áo trước mặt bất kỳ cô nương nào.

Các thái giám trong hành cung đúng là không biết điều, đã dám cởi áo của hắn ra lại còn để Kỷ Vân Hành tự ý ra vào!

Hứa Quân Hách ngồi trên giường một lát, gọi cung nhân vào thay quần áo chỉnh tề cho hắn rồi mới truyền Ngự y đến.

Hai Ngự y lần lượt bắt mạch kiểm tra, sau khi xác nhận rằng cơ thể Hứa Quân Hách không có vấn đề gì khác, chỉ là do mấy ngày nay ăn uống ít nên hơi suy nhược mà thôi.

"Ai là người đã chữa trị cho ta?" Hứa Quân Hách hỏi.

"Hồi bẩm Điện hạ, người đó do cô nương họ Kỷ kia mời đến."

Ngự y đứng trước mặt cung kính đáp lời: "Trước khi trị liệu, bà ấy đã có nói rõ phương pháp và dược liệu. Thần và Chu thái y đã kiểm tra kỹ lưỡng phương thuốc, cảm thấy không có vấn đề gì. Hơn nữa, Điện hạ đã ra lệnh không ngăn cản Kỷ cô nương làm việc nên chúng thần mới để bà ấy chữa trị cho Điện hạ."

May mà Kỷ Vân Hành là người đưa y sư đến. Nếu là người khác, chỉ e Hứa Quân Hách sẽ giận dữ đến lật cả nóc nhà.

Hắn nghiêm mặt nói: "Một chứng bệnh mà thầy lang dân gian có thể phát hiện, còn các ngươi lại không nhìn ra được, các ngươi làm sao xứng đáng làm Ngự y?"

"Điện hạ thứ tội!" Hai Ngự y sợ hãi đồng loạt quỳ xuống kêu oan: "Điện hạ, độc trên người ngài thật sự rất kỳ lạ, chúng thần bắt mạch cho ngài nhưng không nhìn ra được vấn đề gì cả. Vốn dĩ nghĩ rằng chỉ có thể đợi độc tố trong cơ thể ngài từ từ bài trừ là ổn, không ngờ vị y sư ấy lại tài giỏi đến mức có thể trực tiếp bức độc ra."

Chu thái y cũng nói vào: "Điện hạ, người nọ có lẽ không phải là một thầy lang bình thường, tài nghệ châm cứu của bà ấy có thể sánh ngang với Trịnh lão am hiểu châm cứu nhất ở Thái y viện, hơn nữa dường như bà ấy am hiểu hàng vạn loại thảo dược trên thế gian, chúng thần còn nghe chính miệng bà ấy nói rằng bà ấy hiểu biết hơn ngàn loại độc và cách phá giải.

Những điều đó làm sao người thường có thể làm được?"

Nghe vậy, Hứa Quân Hách trầm ngâm giây lát, hắn vô cùng ngạc nhiên về việc bên cạnh Kỷ Vân Hành lại cất giấu một người tài giỏi như vậy. Vừa định gọi Hạ Nghiêu điều tra thân thế người này, thế nhưng lời vừa đến bên miệng mới nhớ ra Hạ Nghiêu đã không còn là thuộc hạ của hắn nữa. Hứa Quân Hách nuốt những lời định nói vào trong, sửa lại: "Truyền Kỷ Vân Hành vào đi."

Kỷ Vân Hành đã chờ ngoài cửa rất lâu.

Nàng ăn rất chậm, cứ nhẩn nha từng miếng, thỉnh thoảng lại nhìn vào trong, cuối cùng dứt khoát cầm bát cơm trên tay ngồi hẳn trên bậc thềm ngoài tẩm cung.

Các thái giám đến khuyên vài câu, nàng đều không nghe, chỉ chuyển sang ngồi chỗ khác.

Đợi đến khi được gọi vào, nàng vui vẻ đứng lên tiện tay đưa bát cơm cho thái giám bên cạnh, nhấc làn váy chạy nhanh vào tẩm cung.

Hứa Quân Hách đã ăn mặc chỉnh tề, nghe tiếng bước chân của nàng giẫm lên thảm lông mềm mại, từ xa chạy đến gần.

Chỉ cần nghe tiếng bước chân, hắn cũng có thể cảm nhận niềm vui nho nhỏ không hề che giấu trong lòng nàng.

Hắn cứ nghĩ rằng khi Kỷ Vân Hành chạy đến trước mặt hắn sẽ dừng lại, ai ngờ nàng không hề dừng mà lao thẳng vào người hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!