Chương 45: Tựa như màn đêm đen tối vô tận bị xé toạc, ánh mặt trời le lói chiếu sáng soi rọi vào thế giới hoang vắng.

Lần đầu tiên Kỷ Vân Hành gặp Sở Tình là vào tháng Chạp năm Hi Bình thứ ba mươi tám.

Khi ấy, một gia đình ở khu Tây thành không biết làm sao đã mắc phải chứng bệnh kỳ lạ, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã lây nhiễm sang các gia đình lân cận. Đúng lúc đó tuyết lớn rơi liền mấy ngày không ngừng, trên đường tuyết dày đến nửa ống chân, phố phường hầu như không bóng người qua lại.

Vì vậy những người nhiễm bệnh ở khu Tây thành cũng chỉ có thể được khiêng đến Tế Từ Đường tạm thời cách ly, nếu không được thầy thuốc chữa trị kịp thời cũng chỉ đành chờ chết.

Hôm ấy, Kỷ Vân Hành giẫm trên tuyết đi ngang qua Tế Từ Đường.

Nàng thấy bên ngoài Tế Từ Đường được dựng một mái lều, có lẽ vì bên trong đã chật kín người nên họ chỉ đành phải tạm thời dựng lều để đưa bệnh nhân vào ở trong đó.

Gió lạnh ngoài trời gào thét không ngớt, với tiết trời lạnh buốt như vậy mà để bệnh nhân ngoài trời không chữa trị chẳng khác gì bắt họ chờ chết.

Ngày đầu tiên đi ngang qua trước Tế Từ Đường, Kỷ Vân Hành dừng lại nhìn vào trong rất lâu, cuối cùng vẫn quay người rời đi.

Dù nàng có lòng muốn giúp, nhưng bản thân nàng lại không biết y thuật, cũng không có năng lực để xây dựng một căn nhà to lớn ấm áp hơn, nên thành ra nàng chẳng thể giúp đỡ được gì.

Đến ngày thứ hai đi ngang qua nơi ấy, quả nhiên trong mái lều đó đã trống đi rất nhiều giường bệnh, chỉ còn lại những tiếng khóc yếu ớt và tiếng r*n r* đau đớn bị chôn vùi trong lớp tuyết trắng, sinh mệnh như tan biến trong chớp mắt.

Ngày thứ ba nàng lại đi ngang qua Tế Từ Đường, Kỷ Vân Hành nhìn thấy một người phụ nữ có vẻ ngoài xinh đẹp đang ngồi trong lều.

Bà mặc áo bông mộc mạc, mái tóc dài được búi gọn bằng trâm, trên người không hề đeo một món trang sức nào, ống tay áo được xắn lên cao,  hai tay liến thoắt đang nhanh chóng châm cứu cho một bệnh nhân.

Động tác châm cứu của bà vừa nhanh nhẹn vừa thành thạo, rõ ràng đã luyện qua hàng ngàn lần mới được như thế.

Kỷ Vân Hành đã nhiều lần tới y quán bốc thuốc, đương nhiên nhận ra ngay điều đó.

Nàng lặng lẽ đứng sau thân cây xù xì nhìn người phụ nữ bên trong làm việc, sau khi bà châm cứu xong lại bắt đầu bốc thuốc từ hòm thuốc bên cạnh, dặn dò người trong Tế Từ Đường cách sắc thuốc như thế nào, xong một người lại nhanh chóng đi chữa trị cho bệnh nhân tiếp theo.

Những người trong Tế Từ Đường đều luống cuống tay chân tới lui hỗ trợ bà, nhưng bà vẫn giữ được sự điềm tĩnh, điều hành mọi việc một cách gọn gàng đâu vào đấy.

Kỷ Vân Hành giầm tuyết ra ngoài ba ngày liền, về đến nhà thì đổ bệnh, không thể tiếp tục theo dõi tình hình người bệnh ở Tế Từ Đường được nữa, chỉ nghe loáng thoáng có người nói rằng khu Tây thành mắc phải bệnh dịch, sau đó đã được một nữ y sư chữa khỏi.

Lúc gặp lại người phụ nữ ấy lần nữa là vào mùa hè năm sau.

Khi ấy, bà đang đứng ở đầu đường hỏi thăm đường đi. Kỷ Vân Hành vừa nhìn đã nhận ra gương mặt quen thuộc, nàng cầm xiên kẹo hồ lô đứng bên đường quan sát bà. Khi thấy bà hỏi mãi mà không ai trả lời, Kỷ Vân Hành liền chủ động bước tới, xung phong tự nguyện dẫn đường cho bà.

Lần đó Sở Tình cho rằng là lần đầu tiên hai người gặp gỡ, nhưng thực chất không phải lần đầu tiên Kỷ Vân Hành gặp bà.

Kỷ Vân Hành lớn lên nhờ thuốc nên rất nhạy với mùi vị của thuốc. Lần đầu ăn viên kẹo do Sở Tình đưa, nàng đã biết ngay đó không phải là kẹo mà là thuốc.

Thế nhưng, Kỷ Vân Hành không bao giờ có hứng thú truy hỏi quá khứ của người khác, càng không thọc mạch vào những điều mà người khác muốn giấu.

Sở Tình chọn mở quán đậu hũ cạnh y quán, dùng mùi dược liệu nồng đậm ở bên đó để che giấu bản thân biết y thuật. Bà đã mở bán đậu hũ ở Linh Châu được hai năm nay, thế nên mỗi khi bệnh, Kỷ Vân Hành đều tới đây ăn một bát đậu hũ, giả vờ như chỉ vì bát đậu hũ ấy chứ không hỏi thêm gì.

Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác.

Lương Học trúng độc, Kỷ Vân Hành muốn cứu hắn.

"Vậy ra từ trước đến nay con đều biết rõ viên kẹo ta đưa cho con thực ra là thuốc?" Sở Tình không giấu được kinh ngạc, mở to hai mắt nhìn Kỷ Vân Hành như nhìn thấy ma: "Con bé này, vậy mà còn dám ăn liên tục như vậy, thật sự không sợ ta hạ độc con sao?"

"Làm sao có thể chứ? Dì Tình là người tốt, sẽ không hại con đâu." Kỷ Vân Hành chầm chậm đưa tay ra nắm lấy tay bà: "Dì đừng giận con nhé."

"Sao ta lại giận con được?" Sở Tình buông tiếng thở dài, bước lại ngồi xuống ghế, cười khổ: "Cứ tưởng con là một cô nhóc ngây thơ, chẳng nghĩ ngợi nhiều, không ngờ con lại giỏi che giấu thế, còn diễn với ta suốt hai năm trời."

"Mỗi người đều có những bí mật của riêng mình, dì Tình không muốn nói, con sẽ không hỏi, cũng sẽ giả vờ không biết." Kỷ Vân Hành bước lại gần, chủ động rót một chén trà bưng đến trước mặt bà: "Hôm nay con nói ra là vì muốn nhờ dì Tình đi cứu Lương Học."

"Vậy Lương Học đó là gì của con?" Sở Tình hỏi.

Kỷ Vân Hành lập tức trả lời: "Là bạn của con."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!