Chương 44: “Lương Học bị trúng độc, cả mắt và tai đều đã hỏng rồi, con muốn nhờ dì cứu Lương Học.”

Kỷ Vân Hành viết ba chữ ấy vào lòng bàn tay Hứa Quân Hách.

Nhưng Hứa Quân Hách lại không trả lời, chỉ từ từ khép các ngón tay lại, giữ chặt ba chữ ấy trong lòng bàn tay mình.

"Sẽ ổn thôi."

Đó là một câu nói vô thưởng vô phạt, hoàn toàn là một lời an ủi nhưng cũng không có tác dụng gì mấy.

Bởi vì nếu không đứng ở vị trí của Hứa Quân Hách, nhìn thấy tất cả những gì hắn nhìn thấy, sẽ không thể biết hắn đã trải qua những gì và mất mát những gì trong ván cờ này.

Sau khi các thái giám dâng mâm cơm nóng hổi lên, họ lần lượt lui ra ngoài, để mặc cho Kỷ Vân Hành ngồi bên cạnh trông chừng, đợi thức ăn nguội rồi mới đưa Hứa Quân Hách dùng.

Kỷ Vân Hành biết hắn không nghe thấy, nàng cũng không nói gì thêm, chỉ nắm lấy tay hắn, yên lặng ngồi bên cạnh hắn.

Trong hành cung than củi đốt đầy, ấm áp như giữa mùa hè, nhưng đầu ngón tay hắn vẫn lạnh buốt.

Trên người hắn chỉ mặc một lớp áo mỏng, vạt áo hơi mở để lộ băng vải bọc chỗ vết thương.

"Khi ta còn rất nhỏ, đã từng bị trúng độc một lần."

Hứa Quân Hách đột nhiên mở lời, kể lại chuyện cũ từ nhiều năm trước: "Ta chỉ ăn thứ đó có một miếng mà suýt chút đã mất mạng. Sau đó, Hoàng gia gia đã sai người dạy ta nhận biết các loại dược liệu trong thiên hạ, hiểu rõ các loại độc. Nhưng khoảng thời gian đó vì để giải độc, hầu như ngày nào ta cũng phải ngâm mình trong nước thuốc, đến mức cơ thể phát sinh sự phản kháng nghiêm trọng. Hễ ngửi thấy mùi dược liệu, ta sẽ nôn mửa đến trời đất quay cuồng, ngay cả uống nước cũng khó khăn.

Khi ấy Ân Lang đã đứng ra, dập đầu quỳ xuống khẩn cầu được học dược liệu thay ta."

Lúc nói chuyện vì không nghe thấy được giọng mình, nên hắn cũng không cảm nhận được rằng tốc độ nói của mình thực sự rất chậm.

Một khi lời nói chậm lại, mỗi một câu chữ đã ẩn chứa đầy cảm xúc.

Thế nên dù Hứa Quân Hách có cố tỏ ra bình tĩnh đến đâu, Kỷ Vân Hành vẫn có thể nghe ra chút đứt đoạn trong lời hắn.

"Lúc đó Ân Lang còn chưa biết chữ, hắn chỉ là một trong số rất nhiều thái giám bên cạnh ta. Bởi vì ngày thường ốm yếu với thêm vóc dáng thấp bé nên luôn bị người khác bắt nạt đủ điều. Hắn chủ động học y cũng chỉ vì muốn được ta để mắt đến, sau này sẽ được chiếu cố đôi phần. Ta đã đồng ý, nghĩ rằng có lẽ hắn cũng chẳng học được bao nhiêu, nhưng chẳng ngờ hắn lại thật sự nắm vững y độc xuất sắc.

Từ đó trở đi, mọi chuyện ăn ở sinh hoạt của ta đều do hắn phụ trách, ta chưa từng bị độc hại lần nào nữa."

Nói đến đây, Hứa Quân Hách ngừng lại, im lặng một hồi lâu.

Hắn nghĩ, có lẽ Kỷ Vân Hành sẽ không hiểu khi nghe những lời này.

Mà hắn cũng không muốn nói cho nàng biết hắn đang rơi vào tình cảnh thế nào, không muốn phơi bày vết thương của mình một cách tr*n tr** đến vậy.

Ân Lang và Hạ Nghiêu, một người giỏi y độc, một người giỏi võ công, từ trước đến nay vẫn luôn bảo vệ hắn theo cách riêng của họ.

Thế mà trong ván cờ ngày hôm nay, Ân Lang mất mạng, còn Hạ Nghiêu phản bội.

Hứa Quân Hách ở Linh Châu vốn dĩ đã bị hạn chế mọi bề, chẳng có bao nhiêu người đáng tin để dùng, hiện tại lại mất đi hai người thân tín, chẳng khác nào bị chặt đứt hai tay. Bỏ qua tình cảm không nói đến, e rằng những việc hắn muốn làm tại Linh Châu sẽ đổ sông đổ biển, khó lòng tiến triển thêm được.

Không ai hiểu được điều này có ý nghĩa như thế nào đối với Hứa Quân Hách, hắn đã chờ đợi ngày đó quá lâu rồi.

Mà nay ván cờ đã tan hoang, Hứa Quân Hách đứng giữa cảnh tượng hoang tàn đổ nát, hễ mở miệng là hắn lại không cam lòng.

Hắn chỉ nói: "Trên đời này sẽ không còn người thứ hai như Ân Lang nữa."

Kỷ Vân Hành nắm lấy tay hắn, đầu ngón tay nàng lướt qua lòng bàn tay hắn.

Nàng đứng dậy đi bưng bát cháo trên bàn đến, dùng thìa khuấy nhẹ cháo trong bát rồi nói: "Nếu Lương Học không nhìn thấy, tạm thời hãy để ta chăm sóc Lương Học."

Hứa Quân Hách không biết nàng đang làm gì, chỉ cảm thấy bàn tay luôn nắm chặt tay hắn bỗng rời khỏi. Hắn khẽ cử động đầu ngón tay như muốn níu kéo, nhưng lại không mở miệng giữ người.

Một lát sau, bàn tay Kỷ Vân Hành lại nắm lấy tay hắn, đặt tay hắn lên một chiếc bát ấm nóng, như đang nhắc nhở hắn đã đến giờ dùng bữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!