Chương 43: Tiết Đông Chí - Chương 43: Nàng không kìm được đưa tay khẽ chạm lên đôi mắt hắn.

Hạ Nghiêu bị thương không nhẹ, khi về lại căn phòng nhỏ chật chội của mình, hắn xé rách lớp vải băng tạm ở chân, cầm lấy một khúc vải nhét thẳng vào miệng để cắn, rồi dốc cả bình rượu mạnh lên vết thương.

Cơn đau như khoan thấu tận xương khiến hắn nghiến chặt răng, ngửa đầu lên, gân xanh nổi rõ trên người.

Qua được bước ấy, hắn th* d*c vài hơi, mồ hôi trên trán chảy xuống đầm đìa, sau đó cầm thuốc bột rắc lên vết thương.

Những đau đớn như thế này đối với hắn là chuyện thường tình, đau thì cứ chịu đựng một chút là được.

Nghĩ đến việc lớn hôm nay đã hoàn thành và cả lời hứa mà Tôn tướng đã dành cho hắn trước đó, chỉ cần tưởng tượng đến cuộc sống tươi đẹp sắp tới, hắn cảm thấy chút đau đớn này chẳng đáng là gì.

Sống tạm bợ trên lưỡi đao đến tận bây giờ, hắn vẫn luôn là cái bóng bên cạnh Hứa Quân Hách, chỉ là một tên nô tài không hơn không kém.

Ân Lang từ nhỏ đã làm nô tài, trong xương máu đã có sẵn bản tính nô lệ, đương nhiên không hiểu được sức hút từ điều kiện mà Tôn tướng đưa ra lớn đến nhường nào.

Quyền lực có nghĩa là từ nay về sau, Hạ Nghiêu có thể làm chủ của người khác, cũng là làm chủ chính mình.

Hạ Nghiêu nghĩ đến đây liền bật cười khoái chí.

Hắn băng bó vết thương trên bắp chân xong, đang chuẩn bị ra ngoài thì đột nhiên một trận gió lớn thổi tung cửa sổ, khiến ngọn nến trong phòng tắt ngấm.

Cả căn phòng lập tức tối đen, Hạ Nghiêu chỉ cảm thấy lạnh đến mức rùng mình.

Hắn cố nén cơn đau, chống đỡ cơ thể đứng dậy đi đến bên cửa sổ để thắp lại đèn, trong khoảnh khắc ánh đèn lóe lên, hắn nhìn thấy một cái bóng ở bên cạnh.

Hạ Nghiêu giật mình toát mồ hôi lạnh quay phắt đầu lại, phát hiện Trì Tiện không biết từ khi nào đã vào phòng đứng tựa vào cạnh giường.

"Trì đại nhân."

Hạ Nghiêu vội vàng cúi đầu hành lễ: "Việc Tôn tướng giao phó thuộc hạ đã làm xong, Ân Lang đã chết, Hoàng thái tôn cũng trúng độc, thuộc hạ ra tay có chừng mực, hắn không bị nguy hiểm đến tính mạng."

Trì Tiện khẽ "ừm"một tiếng, chậm rãi mở miệng: "Làm tốt lắm."

Hạ Nghiêu được khen trong lòng cũng thấy hân hoan, không kìm được hỏi thêm một câu: "Nhưng thuộc hạ không hiểu, vì sao đã dồn Hoàng thái tôn vào bẫy rồi mà không dứt khoát dùng một đao kết liễu tính mạng của hắn để trừ hậu họa về sau?"

Nghe vậy, Trì Tiện hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá nhìn về phía hắn.

Trong tiết đông giá rét, ánh mắt của hắn ta còn lạnh hơn cả sương tuyết, khiến Hạ Nghiêu lạnh sống lưng.

Rốt cuộc Trì Tiện là nhân vật thế nào, rất ít người biết được.

Chỉ biết rằng hắn ta thường ở bên cạnh Tôn tướng, võ công cao cường, xuất quỷ nhập thần.

Trước kia ở Kinh thành, Hạ Nghiêu từng giao thủ với Trì Tiện, còn suýt nữa đã mất mạng dưới tay hắn ta. Hơn nữa, hắn ta tựa như bẩm sinh không có cảm xúc, giết người chỉ trong chớp mắt, dù là Hạ Nghiêu khi đối diện với hắn ta cũng phải nhượng bộ ba phần.

"Hoàng thái tôn có thân phận gì, ngươi dám giết hắn sao?"

Trên mặt Trì Tiện cuối cùng có chút dao động, dường như bị sự ngu ngốc của Hạ Nghiêu đả động, hắn ta cười khẩy: "Năm đó Thái tử lâm nạn, trong triều có bao nhiêu quan viên bị tru di cửu tộc ngươi có biết không? Khi đó, Phùng Thái phó quyền thế ngất trời sau khi bị xử tử xong, đầu của cả nhà ông ta còn bị treo trước cửa lớn Phùng phủ suốt ba năm trời."

"Hôm nay ngươi giết Hoàng thái tôn trên núi, ngày mai thiết kỵ của Hoàng Đế có thể san bằng cả Linh Châu, tổ tiên mười tám đời của ngươi cũng bị đào mồ quật xác. Nếu ngươi không sợ chết, có thể thử xem."

Tình thế trong triều vốn không thể chỉ gói gọn trong một hai câu đơn giản.

Khi xưa sau khi Thái tử chết, Hoàng Đế đã tắm máu toàn bộ triều cương, gần như giết sạch những triều thần có liên quan, cũng bởi thế mà bị mang tiếng xấu là bạo ngược.

Quân vương là vua của thiên hạ, nước có thể nâng thuyền nhưng cũng có thể lật thuyền. Những năm qua vì để cứu vãn lại danh tiếng xưa kia, Hoàng Đế đã cho xây dựng cầu cống, tích cực trị thủy, cần mẫn trị nước nhiều năm, cuối cùng cũng dần dần phai nhạt đi những chuyện tàn bạo của quá khứ trong miệng người đời.

Hoàng Đế tất nhiên coi trọng danh tiếng, kiêng dè thế lực trong triều, nhưng nếu đứa cháu trai mà ông ấy yêu quý nhất mất mạng tại đây, vậy thì cho dù phải tự hủy thanh danh, đại khai sát giới, để lại tiếng xấu muôn đời cũng chẳng màng, ai có thể cản được ông ấy đây?

Hạ Nghiêu nhăn mày nói: "Nhưng Thái tôn Điện hạ biết chuyện này là do Tôn tướng gây ra, nếu hắn bẩm báo Hoàng Đế, vậy…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!