Chương 42: “Thiên hạ tấp nập, đều vì lợi ích mà đến; thiên hạ xô bồ, đều vì lợi ích mà đi.”

Cho dù ngọn lửa ở sau núi đã được dập tắt, cho dù viện binh sắp đuổi kịp đến, nhưng đến cuối cùng Hạ Nghiêu vẫn là người đầu tiên tìm ra nơi ẩn náu của Hứa Quân Hách và Ân Lang.

Hạ Nghiêu đã theo bên cạnh Hứa Quân Hách hơn mười năm, đã quá hiểu quá rõ tính cách của hắn. Biết rằng trong tình huống này, Hứa Quân Hách sẽ không dại dột liều mạng chạy qua đám lửa cháy để thoát thân, mà chỉ tạm thời tìm một nơi an toàn trong khu này để ẩn nấp. Vì vậy, Hạ Nghiêu đã dẫn người đi lục sùng tìm kiếm.

Vào lúc đôi mắt Hứa Quân Hách không thể nhìn thấy, thính giác của hắn lại trở nên nhạy bén vô cùng. Hắn nghe thấy tiếng la hét bên ngoài, tiếng cửa của từng căn phòng bị đá văng ra và cả những tiếng bước chân hỗn loạn ngày càng gần.

Càng trong tình cảnh như thế, hắn càng giữ bình tĩnh đến mức đáng sợ, cố gắng giảm nhịp thở xuống mức thấp nhất. Dù là Ân Lang đang ở bên cạnh, nếu không nhờ nhìn thấy dáng người của hắn trong bóng tối mờ ảo, có lẽ y cũng sẽ tưởng rằng trong căn nhà gỗ nhỏ này chỉ còn lại mỗi mình y.

"Điện hạ, thật ra có một việc nô tài chưa nói với ngài." Đúng vào lúc này, Ân Lang đột ngột lên tiếng.

"Có việc gì để sau hẵng nói." Hứa Quân Hách khẽ nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe âm thanh bên ngoài.

Ân Lang lại lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Mấy ngày trước lúc Điện hạ dẫn Kỷ cô nương đến nhà lao, Trì đại nhân đã tìm đến nô tài."

Hứa Quân Hách hơi đảo mắt, đôi con ngươi không thể tập trung nhưng vẫn tìm chính xác vị trí của Ân Lang, đôi mắt hư ảo dừng trên gương mặt của y.

"Hắn ta có nói với nô tài vài câu." Ân Lang kể lại.

Ngày đó trong nhà lao, khi thị vệ dẫn Ân Lang đến căn phòng Trì Tiện đang ở, cánh cửa vừa đóng lại, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Trì Tiện xoay người nhìn y: "Tôn tướng có lời muốn ta chuyển đến cho ngài."

"Nội Các đã nhận chỉ dụ của Hoàng thượng, trong những ngày tới sẽ ban hành chính sách mới, muốn thành lập Đông tập sự xưởng. Tôn tướng có ý đề cử Ân công công, không biết ý công công thế nào?"

Ân Lang chắp tay hành lễ, cười nói: "Trì đại nhân nói đùa, nô tài chỉ là một tiểu thái giám trong cung, làm gì có tài đức mà được Tôn tướng coi trọng, tiến thân vào Đông xưởng làm quan?"

Trì Tiện thản nhiên đáp: "Ân công công hà cớ gì lại tự xem nhẹ mình? Trong ngoài Hoàng thành có ai dám tiếng to tiếng nhỏ trước mặt Thái tôn? Ngài lại là tâm phúc bên cạnh Điện hạ, hoàn toàn xứng đáng."

Ân Lang thở dài, lắc đầu nói: "Đó là do Trì đại nhân chưa nhìn rõ mà thôi."

Y bước về phía trước, tiến lại gần Trì Tiện, đầu vai gần như huých vào vai hắn ta, nói khẽ: "Ta và ngài đều giống nhau, nói cho hay thì ta là tâm phúc trước mặt Điện hạ, còn ngài là tay sai dưới trướng của Tôn tướng. Nói một cách khó nghe thì hai ta cũng chỉ là những con chó được chủ tử nuôi dưỡng mà thôi."

"Chỉ có điều, ngài là chó săn của Tôn tướng, còn ta là cún cưng của Điện hạ. Đó chính là sự khác biệt giữa ta và ngài." Ân Lang bật cười hề hề: "Nô tài xuất thân từ trong cung, lời nói có phần thẳng thắn, mong Trì đại nhân đừng để bụng."

Trì Tiện không hề thay đổi sắc mặt trước những lời khó nghe đó, hắn ta vẫn bình thản nhìn Ân Lang: "Xem ra công công không mấy hứng thú với chức quan này."

Ân Lang lắc đầu, chắp tay cáo từ rồi quay người muốn đi: "Tính tình chủ tử nhà ta không tốt lắm, nếu biết ta nói chuyện riêng với Trì đại nhân, e là ngài sẽ nổi giận. Nô tài xin cáo lui trước."

"Vậy Ân công công có từng nghĩ đến người nhà của ngài ở bên ngoài Hoàng cung chưa?" Trì Tiện nhìn theo bóng lưng của y, nói tiếp: "Huynh trưởng của ngài hai năm trước đã thành thân, đến nay đã có một trai một gái. Mà năm ngài vào cung, cha mẹ ngài cũng sinh thêm cho ngài một muội muội, năm nay cũng đã đến tuổi cập kê rồi, Ân công công chưa bao giờ nghĩ đến việc về thăm nhà sao?

Cuộc sống vốn ngắn ngủi, lỡ như có ngày gặp biến cố bất ngờ, nếu như mất rồi thì sau này sẽ chẳng còn gặp lại được nữa đâu."

Ân Lang nghe đến đây còn cười phụt một tiếng, trong căn nhà gỗ nhỏ tĩnh lặng càng khiến âm thanh trở nên rõ ràng hơn, mang theo sự dịu dàng thường thấy của y: "Điện hạ, ngài nói xem họ có ngốc không? Nô tài từ nhỏ đã bị bán vào cung, bị cắt đi vài lạng thịt, từ đó về sau đã trở thành đứa trẻ mồ côi một thân một mình, còn có người thân nào nữa đâu?"

Hứa Quân Hách vẫn lặng lẽ nghe, không nói lời nào.

"Nô tài vốn không định nói những chuyện phiền phức này cho Điện hạ nghe để tránh chọc Điện hạ tức giận. Nhưng lại không ngờ rằng bọn họ không chỉ tìm nô tài mà còn tìm đến Hạ Nghiêu. Việc này là lỗi của nô tài, nô tài không nên giấu giếm Điện hạ." Ân Lang nói đến đây, hai dòng nước mắt từ trong hốc mắt chảy dọc xuống gò má, nhưng giọng nói của Ân Lang vẫn giữ được bình tĩnh, không thể nghe ra điều gì.

Đôi mắt Hứa Quân Hách không nhìn thấy, đương nhiên cũng không biết Ân Lang vừa nói vừa khóc.

"Chuyện như vậy cũng không còn cách nào khác, từ xưa đến nay lòng người là khó đoán nhất, Điện hạ cũng đừng vì thế mà đau buồn." Ân Lang dùng tay quệt nước mắt nói tiếp: "Nếu trách thì hãy trách nô tài đã giấu giếm chuyện này, khiến Điện hạ không kịp phòng bị. Cũng phải trách Hạ Nghiêu, chính hắn ta đã sinh lòng phản bội, thật đáng chết."

Hứa Quân Hách cất giọng trầm thấp: "Không liên quan đến ngươi, hãy ngoan ngoãn ở lại bên cạnh ta là được."

"Điện hạ, nô tài vốn là một kẻ tính toán nhiều, chỉ biết lợi ích mà thôi. Năm đó lần đầu gặp gỡ đúng vào lúc trời đổ sấm sét, mưa to như trút nước, trong Ngự hoa viên chẳng có một ai, chỉ có Điện hạ đứng giữa trời mưa." Ân Lang nhớ lại quá khứ.

Năm đó Hứa Quân Hách vừa được sắc phong làm Hoàng thái tôn, hắn khoác lên mình chiếc Hoàng bào dệt vàng, đầu đội kim quan, đứng chắp tay giữa Ngự hoa viên.

Cơn mưa to làm ướt đẫm cả người hắn, mái tóc dài ướt nhẹp rủ xuống vai. Lúc đó Hứa Quân Hách vẫn còn nhỏ, hắn chỉ mới bảy tuổi, khuôn mặt tròn trịa trắng trẻo, đôi mắt đen láy lanh lợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!