Chương 41: “Chỉ là đổi chủ để trung thành mà thôi, sao có thể nói là phản bội?”

Hơi lạnh buốt giá, gió lớn rít gào. 

Hứa Quân Hách đứng trong gió, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh cóng. 

Tên gác cửa chạy tới chỉ vừa hét lên một tiếng, bỗng một mũi tên lao vút tới đâm thẳng vào lưng xuyên qua lồng ngực gã, máu tươi trào ra thành từng dòng. 

Ngay khi tên gác cửa ngã gục xuống đất, từ bức tường cao của xưởng nhuộm đã có một nhóm thích khách mặc đồ đen lật mình nhảy vào. Một số cầm đao lập tức bắt đầu giết người, một số khác lại nấp trên tường đang giương cung bắn tên. 

Bất kỳ ai bị lưỡi đao của thích khách chạm tới đều toi mạng ngay lập tức, lưỡi đao cắt qua cổ họng, mùi máu tanh nhanh chóng hòa vào gió, tất cả mọi người trong xưởng lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn. 

Ân Lang hoảng sợ đến đỏ cả mắt, y vội vàng dang hai tay ra, hét lớn: "Có thích khách! Bảo vệ Điện hạ!!" 

Tuy nhiên, trong xưởng nhuộm trên núi này không có thị vệ của Hoàng gia, chỉ toàn là những người dân bình thường đến mưu sinh mà thôi. 

Trong tình thế nguy cấp này, ai nấy chỉ lo chạy thoát thân, chẳng ai nghe thấy lời hô hoán của Ân Lang, họ vứt bỏ mọi thứ trong tay rồi chạy thục mạng về phía sau núi. 

"Đi, đi theo họ!" Hứa Quân Hách kéo lấy cánh tay của Ân Lang, dẫn y chạy theo đám đông. 

Cây cầu ở lối vào cổng chính đã bị phá hủy, nhưng chắc chắn đường xuống núi không chỉ có một lối này. Những người làm công ở đây nhất định biết những con đường khác. 

Khuôn mặt của Hứa Quân Hách không có vẻ gì hoảng loạn, càng trong những tình huống như thế này, hắn càng bình tĩnh và vững vàng. 

Vừa chạy theo đám đông rút lui về phía sau núi, vừa quan sát địa hình và kiến trúc xung quanh, hắn nhận ra nơi này hoàn toàn có thể trở thành một cái lồng giam tự nhiên. 

Ngọn núi này dường như ngoài cây cầu đó ra, không còn bất kỳ chỗ nào liên kết với thế giới bên ngoài. Việc xây dựng xưởng nhuộm ở đây chắc hẳn có mục đích khác. 

Một công việc chân chính sẽ không cắm rễ tại một nơi như thế này. 

"Họ đã tốn không ít công sức để tìm một nơi thế này nhằm thiết kế hãm hại ta." Hứa Quân Hách lạnh lùng nói. 

Đúng lúc đó, Ân Lang hét lên một tiếng chói tai: "Điện hạ! Cẩn thận!" 

Hứa Quân Hách trong một khoảnh khắc xao nhãng, bỗng nghe thấy tiếng gió sắc lạnh bên tai trái, hắn theo bản năng né người sang bên, chợt thấy một lưỡi đao sắc bén xẹt qua cắt đứt lọn tóc đen dài, để lại một vết cắt mảnh trên vành tai. 

Hắn phản ứng cực nhanh, lập tức lùi lại một bước, hai tay chộp lấy cánh tay kẻ tấn công đang cầm đao ở phía sau ra sức siết chặt . 

Chiêu thức này có thể bẻ gãy cổ tay kẻ thù trong nháy mắt.

Nhưng người tấn công rõ ràng cũng là cao thủ, hắn ta lập tức đẩy chuôi đao về phía trước, đồng thời rút tay ra phía sau, khéo léo hóa giải chiêu thức bẻ cổ tay của Hứa Quân Hách. 

Hứa Quân Hách xoay người kéo giãn khoảng cách, vội vàng rút con dao ngắn giắt bên hông ra nhanh chóng cắt đứt dây đai áo choàng lông nặng nề, cởi bỏ lớp áo đi. 

Khi xoay người lại, hắn nhìn thấy Hạ Nghiêu đang đứng không xa phía trước, khom người nhặt lấy thanh đao vừa rơi xuống.

Hứa Quân Hách chưa từng thích nghi được với cái lạnh giá của Linh Châu. 

Từ khoảnh khắc hắn cởi bỏ áo choàng, gió lạnh dường như đã rít lên từ khắp bốn phương tám hướng luồn qua từng tấc da thịt đã mất hết cảm giác, len lỏi vào tận trái tim hắn. 

Toàn thân hắn đều lạnh lẽo. 

Ân Lang trừng to mắt nhìn về phía Hạ Nghiêu, vẻ mặt khó tin đến tột cùng: "Hạ Nghiêu! Sao lại là ngươi?" 

Người đàn ông trước mặt tướng mạo bình thường, thân hình cường tráng, trong tay cầm một thanh đao sắc bén, đây chính là Hạ Nghiêu, thị vệ đã theo sát bên cạnh Hứa Quân Hách nhiều năm. 

Đôi mắt Ân Lang bị gió lạnh thổi đến đỏ bừng, y gằn giọng chất vấn: "Vì sao ngươi lại phản bội Điện hạ?" 

"Chỉ là đổi chủ để trung thành mà thôi, sao có thể nói là phản bội?" Hạ Nghiêu vừa lau lưỡi đao vừa trả lời. 

Trên mặt Hứa Quân Hách không có chút cảm xúc nào, hắn đứng yên lặng nhìn chằm chằm vào Hạ Nghiêu. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!