Chương 40: Ngốc một chút cũng tốt, dễ lừa!

Bất kể Kỷ Dục có khóc lóc thảm thiết thế nào, hay Kỷ Viễn quỳ gối cảm tạ nghìn lần ra sao, cuối cùng cha con họ cũng thoát khỏi những ngày tháng như ác mộng trong lao ngục.

Kỷ Vân Hành lặng lẽ đi cạnh Hứa Quân Hách ra khỏi nhà lao, ba người đi đến bên cạnh xe ngựa. Hứa Quân Hách đứng trước xe, cởi áo choàng đưa cho Ân Lang, đang lúc nhấc chân chuẩn bị lên xe bỗng nghe thấy Kỷ Vân Hành hỏi: "Điện hạ, vì sao lại thả họ ra vì ta? Ta cũng đâu có nói muốn họ ra ngoài đâu?"

Hứa Quân Hách khựng lại, chân chưa kịp bước vào xe đã rút về, hắn gác tay lên thân xe quay đầu nhìn về phía Kỷ Vân Hành.

Đó vốn dĩ là một cái liếc mắt bâng quơ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Kỷ Vân Hành lại thấy dường như nó ẩn chứa một cảm xúc gì khác.

Nhưng nàng không hiểu được.

Hứa Quân Hách cũng không trả lời nàng mà bước tiếp lên xe.

Ân Lang liền mỉm cười quay sang nói với Kỷ Vân Hành: "Kỷ cô nương, cô còn trẻ chưa trải sự đời, e là không hiểu chữ "hiếu" nặng tựa núi cao, dù xương cốt có cứng rắn đến đâu cũng phải gập mình. Nếu như cô có khả năng cứu cha mà không cứu, lời đàm tiếu của thiên hạ sẽ là vết nhơ đeo bám cô suốt cả đời."

"Ta không quan tâm người khác nói gì về ta." Kỷ Vân Hành ngây thơ đáp lời.

"Cô không quan tâm." Ân Lang nhìn về phía xe ngựa, khẽ nói: "Nhưng người thương cô sẽ quan tâm."

Kỷ Vân Hành đờ đẫn hỏi lại: "Ngài nói Điện hạ thương ta sao?"

Ân Lang chỉ khom người cười nói: "Điện hạ xưa nay luôn trân trọng người tài. Kỷ cô nương thông minh lanh lợi chính là rường cột của nước nhà, nay lại bị giam cầm trong xiềng xích của thế tục, đương nhiên Điện hạ sẽ tiếc thương."

Kỷ Vân Hành không hiểu ra sao nhưng lại thích nghe người khác khen mình thông minh, nàng mỉm cười rạng rỡ, luôn miệng cảm thán: "Ân đại nhân quả là người tốt."

Nàng nâng làn váy bước lên xe ngựa, dáng vẻ hớn hở đó lọt vào mắt Hứa Quân Hách. Hắn lập tức hỏi lại: "Nói gì mà cười vui vậy?"

"Ân đại nhân bảo ta thông minh lanh lợi." Kỷ Vân Hành mím môi cười duyên, dáng vẻ như đang ngượng ngùng vì được khen.

Hứa Quân Hách cười giễu: "Ân Lang, dạo gần đây ngươi càng ngày càng biết trợn mắt nói bừa, học được những lời hoa mỹ như vậy là muốn tìm đường khác à?"

"Điện hạ thứ tội." Ân Lang cười đáp: "Nô tài sẽ tự đi lĩnh phạt."

Kỷ Vân Hành nghe vậy chợt thấy lo lắng, giọng điệu mang theo ý tứ chất vấn: "Vì sao Điện hạ lại phạt Ân đại nhân?"

"Ta có nói phạt sao? Là hắn tự muốn lĩnh phạt, liên quan gì đến ta?" Hứa Quân Hách bày ra vẻ mặt vô tội.

Kỷ Vân Hành không nói gì thêm, xe ngựa suốt quãng đường trở về đều yên tĩnh. Lúc xe ngựa dừng lại, Ân Lang xuống xe tiễn nàng. Thấy Hứa Quân Hách không xuống theo, Kỷ Vân Hành len lén dặn dò Ân Lang đừng tự đi lĩnh phạt.

Ân Lang mỉm cười híp mắt: "Điện hạ chưa bao giờ hà khắc với nô tài bọn ta, ngài sẽ không vô cớ phạt ai, Kỷ cô nương cứ yên tâm."

Lúc này Kỷ Vân Hành mới yên lòng đi vào nhà.

Tô Y thấy nàng về, cuống cuồng kéo nàng lại hỏi đông hỏi tây. Khi biết cha con Kỷ Dục đã được thả ra, bà thoáng chút sửng sốt rồi lại thở dài: "Cũng là điều dễ đoán."

"Ân đại nhân nói, Điện hạ sợ con vì chữ "hiếu" mà bị người đời gièm pha. Nhưng con không sợ người ta nói mà."

Tô Y giơ ngón tay chọc nhẹ vào lưng nàng: "Cả đời bị người ta chỉ trỏ sau lưng đó, con cũng không sợ sao?"

Kỷ Vân Hành lắc đầu.

Tô Y thở dài một hơi, im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Ta kinh doanh buôn bán suốt mấy năm qua, từng gặp đủ những người từ khắp năm sông bốn biển đổ đến nên cũng từng nghe đồn đoán về một số chuyện bí mật của Hoàng thất ở Kinh thành. Người ta nói rằng chính Hoàng thái tôn đã tự tay g**t ch*t mẹ mình, cũng chính là Thái tử phi đương triều."

Kỷ Vân Hành kinh ngạc mở to mắt: "Hả?"

Tô Y thấp giọng kể lại: "Tin đồn về việc giết mẹ chưa bao giờ được xác thực, nhưng đã quấn lấy Hoàng thái tôn suốt nhiều năm. Có lẽ hắn hiểu rõ hơn ai hết cảm giác bị người đời chỉ trích sau lưng."

Bên trong xe ngựa, Hứa Quân Hách nhắm mắt nghỉ ngơi, trông có vẻ như đã ngủ thật.

Ân Lang lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Điện hạ, dường như Kỷ cô nương không hiểu lắm lý do vì sao ngài thả cha nàng ấy ra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!