Chương 4: Lựa chọn một mối hôn sự tốt

Kỷ Vân Hành vốn dĩ có tính cách như vậy, ngay từ lần đầu Hứa Quân Hách nhìn thấy nàng đã nhận ra điều này.

Đôi mắt nàng thực sự rất đẹp, con ngươi đen đậm hơn màu mực lại còn trong veo như có thể nhìn thấu mọi thứ chỉ trong một ánh mắt.

Nàng là người mềm yếu nhút nhát, dù có bị ức h**p cũng chỉ biết bỏ chạy rồi lặng lẽ tìm chỗ trốn, ngay cả khi khóc cũng chỉ âm thầm rơi nước mắt chứ chẳng phát ra tiếng.

Chính kiểu người hèn nhát, nhẫn nhục chịu đựng hết tất thảy như thế lại là loại người Hứa Quân Hách ghét cay ghét đắng nhất trong đời.

Hắn đứng ở cửa liếc nhìn Kỷ Vân Hành, sau đó nhẹ nhàng bước vào trong đi đến vị trí quen thuộc dưới gốc cây nằm xuống.

Người ta thường nói "lần đầu lạ, lần hai quen" mà đây đã là lần thứ ba hắn biến thành chó con. Cơn giận đã bộc phát hết vào những ngày trước đó, đặc biệt là đêm qua, hắn cố tình đứng lỳ trong sân đến gần sáng chỉ để trút giận. Hôm nay, hắn tuyệt đối sẽ không làm như thế nữa.

Sau khi nằm xuống, Hứa Quân Hách bắt đầu suy tính cách phá vỡ tình cảnh quái đản hiện tại.

Trước hết, phải làm rõ nơi này là đâu, con chó nhỏ này có lai lịch thế nào và cô nương khúm núm rụt rè này là ai.

Điều khó khăn bây giờ là hắn hoàn toàn không biết gì cả, chỉ mở miệng là sủa tiếng chó, không có cách nào giao tiếp với con người chứ đừng nói đến việc sau đó phải làm sao để giải quyết sự việc kỳ quái này.

Hứa Quân Hách đang mải mê suy nghĩ thì bất chợt nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau tới, là Kỷ Vân Hành đang tiến lại gần hắn.

Hắn vừa quay đầu lại, Kỷ Vân Hành đã đến ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, ngay sau đó bàn tay nàng nhẹ nhàng v**t v* dọc lưng hắn.

"Học Học." Nàng gọi.

Giọng mũi khản đặc xen lẫn chút nghẹn ngào nghe có vẻ rất tội nghiệp.

Hứa Quân Hách không chịu nổi, đột ngột đứng dậy trừng mắt nhìn nàng.

"Em nhìn này, đây là đồ chơi ta làm cho em." Kỷ Vân Hành giơ quả bóng trong tay lên, những chiếc chuông cũ mèm va vào nhau, phát ra những âm thanh leng keng lảnh lót.

Nước mắt của nàng vẫn chưa lau khô, đôi mắt còn ướt đẫm, chiếc mũi nhỏ nhắn đỏ au, nhưng trên gương mặt đã không còn vẻ tủi thân và buồn bã như khi nãy nữa. Thay vào đó, nàng nhìn chó con với ánh mắt tươi vui, còn hào hứng lắc lư quả bóng trong tay.

Người vừa nãy còn khóc thút thít giờ đã tươi cười như chưa có chuyện gì xảy ra.

Hứa Quân Hách đương nhiên không biết, chó con đột nhiên biến mất rồi lại xuất hiện đã khiến Kỷ Vân Hành vui vẻ trở lại.

Nàng cầm quả bóng đồ chơi lắc qua lắc lại bên tai Hứa Quân Hách, chẳng mấy chốc đã làm hắn khó chịu. Hắn quay đầu, há miệng cắn lấy dải lụa buộc trên quả bóng, nghiêng đầu thẳng thừng hất tung quả bóng ra xa, dùng hành động ấy để bày tỏ sự chán ghét với thứ đồ chơi này.

Ai ngờ Kỷ Vân Hành lại đi ra nhặt quả bóng lên rồi lại tiếp tục đưa đến trước mặt hắn.

Dường như nàng rất kiên nhẫn với mọi thứ, tính cách hiền hòa lại điềm tĩnh, như thể chưa từng thấy phiền hay ghét bỏ điều gì.

Chó con lại cắn lấy dải lụa, chống bốn chân ngắn ngủn đứng dậy, lần này hắn dồn hết sức vung mạnh một cái hất bay quả bóng đi. Chỉ nghe thấy tiếng "rắc" nhỏ ở cổ, đau đến mức chó con rên ư ử một tiếng, ngay sau đó lại nhe răng sủa ầm lên với Kỷ Vân Hành.

Lúc này Kỷ Vân Hành mới hiểu ra, nàng không làm phiền chó con nữa, tự đá quả bóng chơi một mình.

Hứa Quân Hách nằm dưới gốc cây chợp mắt, đôi tai lông xù rũ xuống, cố gắng che bớt tiếng ồn do nàng gây ra.

Chẳng bao lâu sau, Kỷ Vân Hành chơi đến mức mồ hôi đầm đìa, nàng cất quả bóng đi rồi ra sân sau xách nước tắm gội.

Không có tiếng động của Kỷ Vân Hành, tiểu viện này thực sự trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió đêm và tiếng côn trùng mùa hạ. Hứa Quân Hách vốn dĩ chỉ ngủ được trong không gian hoàn toàn yên tĩnh, chỉ cần có chút tạp âm là không thể ngủ. Cũng không biết từ khi nào hắn lại có thói quen xấu đó. Theo lý mà nói, trong môi trường thế này, lại nằm dưới bầu trời đêm, hắn chắc chắn không thể nào ngủ được, nhưng không hiểu sao, khi cơn gió nhẹ lướt qua lớp lông mềm mại của hắn, hắn lại thực sự cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến khiến hắn không thể chống cự nổi.

Hứa Quân Hách lập tức thả lỏng cơ thể, muốn tranh thủ ngủ một giấc cho đến sáng, đến khi tỉnh dậy sẽ trở lại thân xác của chính mình.

Đúng lúc hắn đang mơ màng thiếp đi, tiếng bước chân của Kỷ Vân Hành từ xa đến gần, thế nhưng nàng lại dừng ở cửa, không vào nhà mà ngồi xuống bên ngoài.

Trước cửa dựng một cột tre cỡ to bằng cổ tay, bên trên treo một chiếc đèn. Hứa Quân Hách biến thành con chó đã ba đêm, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy Kỷ Vân Hành thắp sáng chiếc đèn đó.

Đèn lồng vừa sáng lên, khung cảnh trong tiểu viện trở nên rõ ràng hơn. Hứa Quân Hách bị ánh sáng quấy nhiễu, dù cách một lớp mí mắt cũng không thể phớt lờ được nó. Hắn bực dọc mở mắt ra, nhìn về phía Kỷ Vân Hành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!