Chương 39: “Ngươi nói với nàng, nếu còn muốn ăn thì phải lên núi Cửu Linh vào hành cung mà ăn.”

Kỷ Vân Hành nghe xong những lời ấy, không thấy vui trong lòng. 

Nàng thầm nghĩ, người khác luôn nói nàng là kẻ ngốc, nhưng nàng cảm thấy mình chẳng hề ngốc chút nào. 

Rõ ràng Lương Học cũng xem nàng là kẻ ngốc. 

Hứa Quân Hách thấy khóe miệng nàng mím chặt không nói lời nào, đoán rằng nếu mình còn nói thêm nữa chắc chắn nàng sẽ nổi giận. Thế là hắn lập tức chuyển chủ đề: "Đi, ta dẫn cô tới một nơi." 

"Đi đâu?" Kỷ Vân Hành hỏi. 

"Đi theo ta là được." Hứa Quân Hách mỉm cười tỏ vẻ bí ẩn, không trả lời thẳng. 

Ra khỏi chính đường, Tô Y đang lo lắng đứng đợi ở cửa, nghiêng tai chăm chú lắng nghe. Nhìn dáng điệu hoảng loạn của bà như thể chỉ cần nghe thấy trong sảnh có động tĩnh gì là bà sẽ lập tức lao vào trong ngay 

Nhưng lại thấy Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách một trước một sau đi ra ngoài, vẻ mặt hai người đều bình thản như thường ngày . 

Đặc biệt là Hoàng thái tôn, khóe miệng hắn còn vương ý cười, nào có vẻ gì là muốn hỏi tội đâu.

Hắn đứng ở cửa, nhìn về phía Tô Y: "Tô quản sự…" 

Lời vừa mới ra khỏi miệng, ai ngờ Kỷ Vân Hành vốn luôn lễ độ lại bất ngờ lên tiếng cắt ngang: "Đây là dì của ta." 

Tô Y hoảng hốt nhìn nàng, vội vàng lên tiếng giải thích: "Điện hạ đừng trách, Hữu Hữu còn nhỏ không hiểu chuyện. Hiện giờ dân phụ thực sự đang là quản sự của Kỷ gia." 

Hứa Quân Hách vẫn thản nhiên tiếp lời: "Bà quản lý Kỷ gia rất tốt, trông nom hạ nhân có công, đáng được thưởng. Hãy nhớ, sau này Kỷ gia phải lấy lời của Kỷ Vân Hành làm đầu. Nếu ai dám không nghe thì mang đầu kẻ đó đến gặp ta." 

Hóa ra là muốn chống lưng cho Kỷ Vân Hành. 

Tô Y nghe vậy cũng vui mừng khôn xiết, bà vội kéo Kỷ Vân Hành tới hào hứng tạ ơn. 

Hứa Quân Hách đứng trong sảnh một lúc, bày ra dáng vẻ kiêu ngạo ra oai cho Kỷ Vân Hành, sau đó mới đưa nàng rời đi. 

Xe ngựa của Hoàng gia rộng rãi hơn xe ngựa của Kỷ gia nhiều. Hứa Quân Hách vừa ngồi vào trong xe đã duỗi thẳng chân, bày ra tư thế thoải mái dựa vào đệm mềm. 

Kỷ Vân Hành ngồi ở đối diện cùng Ân Lang, ở giữa có một cái bàn nhỏ, trên bàn bày đủ trà bánh. 

Ân Lang rót trà cho nàng, nói khẽ: "Kỷ cô nương cứ tự nhiên dùng." 

Kỷ Vân Hành nhìn quanh trong xe ngựa, không hề tỏ ra câu nệ. Sau khi nghe nói có thể ăn uống tùy ý, nàng lập tức với tay lấy bánh ngọt. 

Hứa Quân Hách chưa bao giờ để mình phải chịu thiệt, lần này đi xa một chuyến đến Linh Châu, hắn còn dẫn theo ba đầu bếp từ trong cung chuyên nấu ăn cho hắn. 

Những chiếc bánh ngọt này đều do đầu bếp trong cung làm ra, không chỉ tinh xảo ngon miệng mà còn đảm bảo vô cùng tươi mới. 

Kỷ Vân Hành chưa từng ăn những thứ như thế, nàng vừa cắn thêm vài miếng thì bị nghẹn, khẽ nấc một cái, Hứa Quân Hách vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi chợt nghe thấy, hắn nhíu mày: "Ăn từ từ, có ai giành với cô đâu?" 

"Ta đã ăn rất chậm rồi." Kỷ Vân Hành nói: "Chỉ là bánh này dễ nghẹn quá." 

"Không phải có trà đó sao?" 

"Trà thì đắng, không ngon." 

"Ở chỗ ta mà cô còn kén chọn hả?" Hứa Quân Hách đáp: "Bánh ngọt tất nhiên phải uống trà đắng để giải ngấy. Trên xe ngựa không có đường, cứ uống như vậy đi." 

Kỷ Vân Hành bĩu môi nhấp một ngụm trà đắng vào miệng, hai hàng chân mày lập tức nhăn lại, Hứa Quân Hách ở đối diện nhìn thấy cũng bật cười. 

Mặc dù trà này thật sự không ngon, nhưng Kỷ Vân Hành vẫn uống hết. Đến lúc xuống xe, bụng nàng đã no căng, đi được vài bước lại phải dừng lại hít thở một hơi. 

Ân Lang đứng bên cạnh xe ngựa khoác cho Hứa Quân Hách một chiếc áo choàng lớn, cười nói: "Xem ra Kỷ cô nương rất thích mấy món bánh ngọt này, Điện hạ có thể gửi một ít đến cho nàng." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!