Chương 38: Điện hạ chỉ cần dọa ta là được rồi!

Trong phòng, ánh nến sáng rực chiếu lên khuôn mặt của Kỷ Vân Hành, làm mờ đi nét yếu đuối thường ngày của nàng.

Từ góc nhìn của Vương Huệ, nàng mặc áo gấm, dáng đứng thướt tha, mái tóc dài được chải thành búi tinh xảo, trên đầu chỉ cài một cây trâm vàng.

Vương Huệ vẫn còn nhớ cây trâm vàng đó, đó là thứ mà hai năm trước con gái bà ta đã cướp từ tay Kỷ Vân Hành.

Vương Huệ hiểu rõ con mình, biết rằng Kỷ Doanh Doanh vốn không thích cây trâm vàng đó mà chỉ vì muốn chiếm lấy đồ vật từ tay Kỷ Vân Hành mà thôi.

Sau khi cướp được cây trâm vàng về tay, Kỷ Doanh Doanh cũng vứt nó vào một xó không quan tâm đến, trâm vàng không được bảo dưỡng cẩn thận suốt hai năm vốn đã trở nên cũ kỹ. Nhưng ai ngờ, cây trâm vàng mà Kỷ Vân Hành cài trên đầu lúc này vẫn còn sáng mới, lấp lánh trong ánh sáng như hai năm trước.

Kỷ Vân Hành dường như đã thật sự trưởng thành.

Nàng không còn là đứa trẻ từng nắm chặt vạt áo của Bùi Vận Minh, rụt rè núp sau lưng mẹ rồi lại lén lút thò nửa cái đầu ra để ngắm nhìn thế giới xung quanh nữa.

Kể từ sau khi Bùi Vận Minh rời khỏi trần thế, Kỷ Vân Hành ở trong Kỷ gia chỉ như một người vô hình, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Trong lòng Vương Huệ từ lâu đã quyết định nuôi thả nàng, để mặc nàng tự sinh tự diệt.

Mỗi ngày ba bữa cơm được người hầu đưa đến tiểu viện, thỉnh thoảng có người đến báo cáo tình hình với bà ta.

Dù Kỷ Vân Hành đã cẩn thận hết mức, không thường xuyên ăn đồ ăn bên ngoài, nhưng có lúc cơm canh đưa đến vẫn chừa lại nhiều thức ăn thừa, bởi vậy Vương Huệ đoán rằng chắc chắn nàng có thể đã lén lút trốn ra khỏi tiểu viện.

Có điều bà ta vẫn vờ như không biết, trong lòng chỉ nghĩ đến một ngày nào đó Kỷ Vân Hành lẻn ra ngoài rồi gặp chuyện chẳng lành, chết ở bên ngoài luôn để bà ta đỡ phiền.

Nhưng bà ta không ngờ vận may của Kỷ Vân Hành lại tốt đến vậy.

Nàng không chỉ không chết ở bên ngoài, mà còn may mắn kết giao được với Hoàng thái tôn.

Nghĩ đến đây, Vương Huệ cúi đầu xuống che giấu ánh mắt đố kỵ, cố tỏ ra dịu dàng nói: "Đã lâu rồi không gặp Vân Hành, ta muốn đến nói chuyện với con."

Kỷ Vân Hành nghe thấy lời này cũng không phản ứng gì, vẫn tiếp tục dùng bút chấm mực vẽ trên giấy: "Phu nhân muốn nói chuyện gì?"

"Chỉ là… chỉ là muốn nói về những chuyện cũ thôi." Vương Huệ gượng gạo, sắc mặt có hơi mất tự nhiên.

Kể từ khi bước vào tiểu viện này bà ta chỉ đứng ở ngoài cửa. Mặc dù ngoài miệng Kỷ Vân Hành gọi bà ta là "phu nhân", nhưng thực chất lại đối xử với bà ta như một phạm nhân bị thẩm vấn, thậm chí còn không hề mời bà ta ngồi xuống ghế, đúng là không có chút lễ nghĩa nào.

Nhưng Vương Huệ nghĩ lại, Kỷ Vân Hành không có lễ nghĩa chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Mỗi lần Kỷ Vân Hành được gọi tới gian phòng trong tiền viện, nàng đều phải đứng ở góc phòng, mãi một lúc lâu mới được gọi đến gần để hỏi chuyện hoặc được cho phép ngồi.

Người lớn dạy thế nào, Kỷ Vân Hành học theo thế ấy.

Vương Huệ hiểu đây chính là quả báo do mình gây ra, bà ta nuốt trọn sự cay đắng trong lòng, dịu giọng hỏi: "Con hận cha con sao?"

"Phu nhân sao lại hỏi vậy?" Kỷ Vân Hành hỏi ngược lại.

"Ngày hôm nay ta rơi vào tình cảnh này, tất cả đều là ta đáng phải chịu lấy, ta cũng chấp nhận. Giữa ta và con không có huyết thống, con ghét ta hận ta cũng không sao, nhưng trong người con vẫn chảy dòng máu của cha con, là mối liên hệ chẳng thể nào cắt đứt. Con không thể vì những oán hận đó mà đoạn tuyệt quan hệ với cha mình."

Vương Huệ bắt đầu hồi tưởng lại: "Lúc con mới sinh ra, bé nhỏ như một nắm tay, cha con coi con như báu vật, đi đâu cũng muốn bế theo. Sau khi trở về từ công vụ, việc đầu tiên là đến thăm con, ban đêm cũng phải ôm con ngủ bên cạnh, nói rằng nếu không nhìn thấy con, ông ấy sẽ không ngủ yên được. Những điều này con đều không hay biết."

Kỷ Vân Hành đặt bút xuống, ngước mắt nhìn Vương Huệ: "Thật sao?"

"Những điều này ta không nói dối nửa câu, nếu có thể tìm được người hầu cũ của Kỷ gia, hỏi thăm là biết được ngay."

Vương Huệ nhớ lại chuyện năm xưa, suy nghĩ dường như chìm đắm trong quá khứ: "Thực ra ta, A Dục và Vận Minh đều quen biết nhau từ thuở nhỏ."

"Bùi gia và Kỷ gia vốn là thế giao. Bùi đại nhân và ông nội con khi xưa là đồng liêu, hai người có quan hệ thân thiết như huynh đệ ruột, lúc đó còn thường nói đùa rằng sau này con cái hai nhà sẽ hoặc kết thành phu thê hoặc kết làm huynh đệ. Sau đó, ông ngoại của con đỗ cao, từ đó một bước lên trời, Bùi gia trở thành danh gia vọng tộc, những lời đùa khi xưa cũng không còn được nhắc đến.

Hơn mười năm trước, Bùi gia gặp đại họa, trong lúc tất cả mọi người đều tránh xa vì sợ liên lụy phải, cha con trong đêm mưa bão đã quỳ ngoài cửa suốt một đêm, chịu hình phạt gia pháp rồi sốt cao ba ngày suýt mất mạng, chỉ để xin cưới Bùi Vận Minh."

"Dòng chính Bùi gia bị xét nhà tịch thu tài sản, nam giới trong nhà bị xử tử, phụ nữ và trẻ em bị đày đi lưu vong, mẹ con nhờ vậy mà thoát chết. Nhưng Kỷ gia vì hành động này đã đắc tội với quan chức cấp trên, ông nội con bị người trong tối ngấm ngầm mưu hại, còn cha con cũng bị liên lụy phải làm một tiểu quan Bát phẩm suốt hơn mười năm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!