Chương 37: Đệ nhất hèn nhát!

Hứa Quân Hách trừng mắt nhìn nàng, nhất thời không biết phải nói gì.

Còn Kỷ Vân Hành thì lại tự đùa tự cười vô cùng vui vẻ, nàng ngồi phịch xuống tấm thảm mềm mại, ôm lấy chó con cười lớn.

Thấy vậy, Hứa Quân Hách quên cả việc định làm ban đầu, buồn cười hỏi: "Sao cô lại vui vẻ đến thế?"

Khi tâm trạng nàng tốt, toàn thân đều tỏa ra niềm hân hoan hết sức rõ ràng.

Kỷ Vân Hành vui vẻ, không phải vì hôm nay nàng đi chơi ở Bão Nguyệt Trai, cũng không phải vì bất ngờ có được hai trăm lượng bạc, mà chỉ đơn giản là vì có người ở lại tiểu viện cùng nàng sau khi trời tối, người đó nằm trên giường nàng, làm bạn với nàng.

Nàng v**t v* đầu con chó nhỏ, đôi mắt long lanh đầy ý cười nhìn về phía Hứa Quân Hách, hỏi một cách thoải mái: "Điện hạ tìm Học Học nhà chúng ta có chuyện gì thế?"

Hứa Quân Hách nhìn nàng, ký ức trong đầu thoáng lướt qua, dường như chưa bao giờ có ai đối xử với hắn như vậy.

Từ nhỏ Hoàng gia gia đã dạy hắn rằng, quan trọng nhất là phải giữ lấy chữ "uy", tốt nhất là tạo nên khí chất không cần nổi giận cũng khiến người ta phải sợ hãi và kiêng dè.

Hứa Quân Hách luôn là một đứa trẻ xuất sắc, học gì cũng rất nhanh.

Suốt bao năm qua, hắn đã thấm nhuần chữ "uy" này rất toàn vẹn, bất kỳ người nào gặp hắn cũng phải cung kính, hoặc là sợ, hoặc là kính nể.

Vì vậy, Hứa Quân Hách không có bạn bè.

Bây giờ nhớ lại lần đầu tiên gặp Kỷ Vân Hành, trong mắt nàng đầy sợ hãi và phòng bị, phản ứng đầu tiên của nàng là trốn tránh.

Hiện tại, nàng đã dám để hắn ngủ lại trong phòng ngủ của nàng, còn không chút đề phòng hắn.

Hứa Quân Hách đã nhận ra rằng, nỗi sợ của Kỷ Vân Hành đối với hắn đang dần biến mất. Tuy miệng nàng vẫn gọi hắn là Điện hạ, nhưng thân phận Hoàng thái tôn trong mắt nàng dường như đã trở thành một thứ hư ảo.

"Kỷ Vân Hành." Hứa Quân Hách mỉm cười gọi nàng: "Cô nói trên người ta có mùi hương giống mẹ cô, cô có biết vì sao không?"

Kỷ Vân Hành tò mò hỏi: "Vì sao, vì sao?"

"Ngay từ nhỏ, ta đã dùng loại hương liệu do ông ngoại của cô đích thân điều chế. Mẹ cô cũng dùng loại này, thế nên cô cảm thấy ta có mùi hương của mẹ cô." Hứa Quân Hách giải thích.

"Thì ra là vậy." Kỷ Vân Hành vừa v**t v* đầu chó con, miệng muốn hỏi thêm một câu nhưng lại chần chừ, cuối cùng không nói ra.

Lương Học chắc hẳn biết nhiều chuyện về ông ngoại, nhưng dì Tô không cho phép nàng truy tìm quá khứ của ông ngoại, Kỷ Vân Hành ngập ngừng một lúc, quyết định nghe lời dì.

Hứa Quân Hách nhìn ra nàng có điều muốn nói nhưng lại không hỏi thêm, chỉ nói: "Cô có muốn không? Ta sẽ sai người mang đến cho cô một ít."

Kỷ Vân Hành không hề khách sáo, lập tức đáp lời: "Được."

Hắn đứng dậy đi về phía chó con, nhấc nó lên xem xét thật kỹ.

Trong khoảng thời gian Hứa Quân Hách không bị biến thành chó, con chó nhỏ vẫn luôn ngoan ngoãn, dù bị v**t v* hay trêu chọc thế nào cũng không bao giờ tức giận hay nhe răng.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Kỷ Vân Hành luôn cảm thấy chó con sẽ phát điên.

Lúc này, chó con đang dùng đôi mắt tròn xoe nhìn Hứa Quân Hách, nó lè lưỡi và vẫy đuôi trông như nịnh nọt để lấy lòng.

Con chó được Kỷ Vân Hành nuôi béo tròn, thân hình mũm mĩm, trông rất ngốc nghếch.

Hứa Quân Hách chỉ liếc mắt vài cái đã tỏ ra chán ghét, ném lại vào lòng Kỷ Vân Hành.

Nhân tiện còn cảnh cáo thêm: "Mau đổi tên cho con chó ngu ngốc này đi."

Nói ra cũng thật kỳ lạ, Hứa Quân Hách chưa bao giờ tỏ ra thân thiện với chó con, lần nào đến cũng chỉ trêu chọc nó, nhưng chó con lại cực kỳ thích hắn.

Ngay lập tức nó nhảy khỏi lòng Kỷ Vân Hành, đi vòng vòng quay quanh chân Hứa Quân Hách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!