Tiểu viện của Kỷ Vân Hành đã được tu sửa lại từ trong ra ngoài. Lần trước đến đây, căn viện này vẫn còn rất tồi tàn, nhưng lần này quay lại, ngay cả Hứa Quân Hách vốn luôn kén chọn cũng phải khen một câu: "Không tệ."
Sau khi bước vào trong nhà, hắn phát hiện căn nhà sau khi mở rộng đã được chia làm ba gian. Vừa vào cửa là một sảnh nhỏ, cửa bên trái dẫn đến thư phòng, còn cửa bên phải đi qua một hành lang nhỏ mới đến phòng ngủ của Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành vì sinh non nên cơ thể yếu ớt, trước đó khi vào đông nàng đã bệnh một trận. Tô Y đã sai người trải thảm mềm trong phòng, cửa sổ cũng được lắp rèm bông dày để chắn gió lạnh, làm cho căn phòng trở nên ấm áp hơn rất nhiều. Dù lò sưởi trong phòng chưa đốt, nhưng bước vào trong cũng cảm nhận ngay được hơi ấm.
Hứa Quân Hách nhìn thấy thảm mềm trải dưới đất, hắn dừng lại một lúc, cuối cùng cũng cúi người cởi giày ra.
Hắn đứng giữa sảnh ngước nhìn lên, những chỗ mái nhà bị dột trước đây đã không còn. Hình ảnh ngày mưa như trút nước, nước dột khắp nơi trong căn phòng cũ nát của Kỷ Vân Hành vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí hắn. Xem ra trong ba tháng kể từ lúc hắn rời đi, Kỷ Vân Hành đã sống rất tốt.
Khi hắn đang quan sát xung quanh, bên ngoài vang lên giọng nói của Kỷ Vân Hành và Tô Y.
"Hữu Hữu, con về từ bao giờ?" Tô Y cùng Kỷ Vân Hành bước vào trong sân. Đến mái hiên, Kỷ Vân Hành đột nhiên dừng bước.
Nàng liếc trộm vào trong nhà rồi đáp: "Con vừa về."
Trên mặt Kỷ Vân Hành lộ vẻ căng thẳng, đôi mắt nàng không tự chủ liếc nhìn vào bên trong. Tô Y lập tức nhận ra điều gì đó bất thường, bà liền nói: "Vào nhà nói chuyện."
Nói rồi bà bước tới định đẩy cửa, Kỷ Vân Hành vội kéo tay bà lại: "Dì Tô, chúng ta nói chuyện ở ngoài này đi. Lát nữa con còn phải ra ngoài."
"Bên ngoài gió lạnh, chúng ta vào trong rồi nói, đừng để bị cảm lạnh." Tô Y bước hai bước đã đến cửa, Kỷ Vân Hành không còn lý do nào để ngăn cản, trong lòng vô cùng lo lắng nhìn bà đẩy cửa vào trong.
Tô Y nhìn quanh một lượt, trong sảnh không có một ai.
Bà tiếp tục quan sát xung quanh kỹ hơn, cũng không thấy dấu vết của người nào từng đến đây.
Tô Y vừa bước vào thư phòng vừa hỏi: "Ta nghe nói hôm nay Hoàng thái tôn cũng đến Bão Nguyệt Trai. Con gặp ngài ấy rồi phải không?"
Kỷ Vân Hành gật đầu, rồi nhớ ra mình đứng sau lưng bà, có gật đầu bà cũng không thấy được, bèn đáp: "Dạ."
Tô Y nghe giọng nàng, lập tức cảm thấy có điều bất thường, bà quay đầu nhìn nàng: "Sao vậy? Giọng con nghe có vẻ khàn, có phải lại bệnh nữa rồi hay không?"
"Không ạ." Kỷ Vân Hành vội vàng hắng giọng, tay nắm chặt lại vì căng thẳng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Nàng chỉ biết cầu mong sao cho Lương Học không trốn trong thư phòng.
Cánh cửa thư phòng bị đẩy ra, trong phòng trống rỗng.
Kỷ Vân Hành thấy vậy, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống, nàng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tô Y nhìn vào thư phòng trống, trong lòng tự nhủ mình đã nghi ngờ quá mức. Bà tự trách mình không nên hoài nghi Kỷ Vân Hành như vậy.
Con bé vốn nhút nhát, sao dám giấu người trong phòng, ngay cả nói dối cũng lắp bắp, chỉ cần chớp mắt là sẽ bị phát hiện ra ngay.
Nếu để Kỷ Vân Hành biết mình nghi ngờ con bé, chắc chắn sẽ khiến con bé buồn lòng.
Tô Y quay lại, nụ cười trên mặt dịu dàng hơn nhiều, bà nắm lấy tay nàng để sưởi ấm: "Ta nghe nói Bão Nguyệt Trai hôm nay có chút rắc rối. Nghe tin con cũng có mặt ở đó, ta mới vội vàng về nhà xem con đã về chưa, may mà con đã về an toàn rồi. Nhưng lần này con gặp Thái tôn Điện hạ, có thiếu sót lễ nghi gì không đó?"
Kỷ Vân Hành hồi tưởng lại tình huống lúc đó. Khi ấy, nàng đang bị đám người ở Bão Nguyệt Trai bắt vạ đòi hai trăm lượng bạc, nàng sốt ruột đến mức chẳng có tâm trí đâu mà chú ý lễ nghi.
Nhưng trước đó, dì Tô đã dặn dò rất kỹ, bảo nàng không được hành động tùy tiện trước mặt Hoàng thái tôn, các nghi lễ cần thiết tuyệt đối không thể thiếu. Nếu nàng nói ra mình quên hành lễ, chắc chắn lại bị dì Tô trách phạt.
"Con… con…" Kỷ Vân Hành ấp úng, bèn nhanh chóng chuyển chủ đề, lấy ra hai trăm lượng bạc từ trong tay áo đưa cho Tô Y: "Cái này cho dì."
Tô Y mở tờ ngân phiếu ra xem, vừa nhìn thấy đã giật mình đến mức quên đi vấn đề trước đó, chỉ biết kinh ngạc: "Con lấy ngân phiếu này từ đâu ra?"
"Con ném vòng trúng được một vò rượu ở Bão Nguyệt Trai, sau đó Kim Ngôn tranh cãi với hạ nhân của Bão Nguyệt Trai làm vỡ vò rượu. Thiếu chủ của Bão Nguyệt Trai nói rằng vò rượu ấy trị giá hai trăm lượng, Thái tôn Điện hạ đã đứng ra làm chủ, bảo Thiếu chủ quy đổi số rượu đó thành bạc đưa cho con."
Kỷ Vân Hành tóm tắt lại sự việc trước đó cho Tô Y nghe
Nghe xong, sắc mặt Tô Y vẫn chưa thể thả lỏng được, bà thở dài: "Chưa chắc đã là chuyện tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!