Chương 35: Trạng nguyên trẻ tuổi nhất Đại Yến

Thông thường, các quán trà đều sẽ thuê một tiên sinh kể chuyện ngồi ở giữa quán, khi gõ mạnh vào miếng gỗ trước mặt thì bắt đầu kể những câu chuyện khắp trời nam đất bắc.

Người ngồi dưới đài gọi trà nước không ngừng, đến đoạn cao trào còn cùng nhau vỗ tay khen ngợi, thậm chí có người vì những kết cục bi thương trong câu chuyện mà rơi vài giọt nước mắt.

Trước đây, Kỷ Vân Hành rất thích đứng ngoài quán trà nghe tiên sinh kể chuyện.

Ở khu Đông thành có một quán trà, tuy không lớn nhưng người kể chuyện là một ông lão rất tài hoa, khiến quán trà mỗi ngày đều chật kín người. Kỷ Vân Hành thường đứng ở chỗ gần cửa, cũng không vào uống trà, chỉ lặng lẽ nghe vài câu từ ngoài cửa. Có nhiều lúc tiểu nhị nhìn thấy cũng không đuổi nàng đi.

Chỉ là sau này quán trà ấy đã đóng cửa, Kỷ Vân Hành không còn đến quán trà nghe kể chuyện nữa.

Hôm nay lại tình cờ vào một quán trà, vừa nghe thấy tiên sinh kể chuyện trong sảnh mở quạt ra khẽ phe phẩy, rồi nói với mọi người bên dưới: "Hôm nay sẽ kể câu chuyện về một đôi tài tử giai nhân."

"Là Công chúa với tướng quân hay là tiểu thư với thư sinh nghèo đây?" Có người phía bên dưới đùa vui.

Tiên sinh kể chuyện lắc đầu, chậm rãi tiếp lời: "Là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ lớn lên bên nhau."

Kỷ Vân Hành dừng chân bên bậc thang, ánh mắt nhìn về phía tiên sinh kể chuyện, muốn dừng lại nghe một chút.

Nhưng Đỗ Nham lại nhỏ giọng nhắc nhở: "Kỷ cô nương, xin mời theo ta lên lầu."

Kỷ Vân Hành gật đầu, theo Đỗ Nham lên lầu.

Tầng hai của quán trà yên tĩnh hơn nhiều, đều là những gian phòng riêng, bày trí rất trang nhã.

Dường như Đỗ Nham đã đặt sẵn phòng, sau khi dẫn Kỷ Vân Hành đến, hắn ta ra hiệu cho hạ nhân đẩy cửa phòng ra. Đỗ Nham xoay người lại, đưa tay ra làm động tác mời, để Kỷ Vân Hành bước vào trước.

Kỷ Vân Hành quay đầu nhìn lại, ánh mắt nhìn thẳng vào người đánh xe của Kỷ gia.

Người đánh xe hiểu ý bèn nói: "Đại cô nương, tiểu nhân sẽ đợi người ở ngoài cửa."

Nàng khẽ gật đầu, sau đó bước vào trong gian phòng.

Phòng riêng ở quán trà không lớn, cách bài trí chủ yếu dùng tông màu trúc xanh, bốn góc đều đặt những chậu trúc nhỏ, bàn thấp và bình phong thủy mặc được bố trí cùng nhau, trong không gian còn thoang thoảng mùi hương khói nhẹ nhàng.

Kỷ Vân Hành tiến vào trong, khóe mắt dường như thấy gì đó, nàng quay đầu lại, ngay lập tức nhìn thấy trên bức tường trống phía đối diện có treo một bức tranh lớn gấp đôi những bức tranh thông thường.

Nàng đứng sững lại, ánh mắt bất giác bị cuốn hút vào bức tranh.

Đó là một bức tranh chân dung.

Trong tranh là một nam tử trẻ tuổi khôi ngô tuấn tú mặc áo bào đỏ, trên đầu đội mũ quan cài trâm hoa, ngồi trên lưng ngựa cao ngất.

Màu đỏ rực và màu mực đen hòa quyện vào nhau. Nụ cười xán lạn hừng hực khí thế trên mặt nam tử như sắp bật khỏi bức tranh, từng nét trên khuôn mặt tràn đầy sức sống, mạnh mẽ như dòng suối cuốn phăng Kỷ Vân Hành vào trong đó.

Nàng cảm nhận được sinh mệnh dồi dào từ người đàn ông trong bức tranh này.

Đó là sức sống tươi mới, chói lọi, tràn trề nhiệt huyết.

Bên cạnh hình vẽ người đó còn đề một câu thơ bay bổng.

Kỷ Vân Hành nhìn bức tranh đến say mê, vô thức thầm đọc ra câu thơ ấy: "Xuân phong đắc ý ngựa phi nhanh, một ngày ngắm trọn hoa hòe Trường An."

"Bùi Hàn Tùng, tự Mộng Chu." Đỗ Nham đứng bên cạnh nàng, cũng đang nhìn bức tranh đó, nói khẽ: "Vị này chính là người từng đỗ hai bảng Tiến sĩ, Trạng nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đại Yến."

"Cũng là…" Đỗ Nham quay đầu, nhìn sang Kỷ Vân Hành: "Ông ngoại của Kỷ cô nương."

"Năm đó, ông ấy đỗ đạt Trạng nguyên, mặc quan phục dạo khắp Kinh thành. Chính Hoàng thượng hạ lệnh cho họa sư trong cung vẽ lại bức tranh này. Cô nương xem câu thơ bên cạnh đi, đó là do Hoàng thượng tự tay đề bút."

Đỗ Nham nói tiếp: "Nghe nói, dù gió xuân năm đó có thổi mạnh đến mấy cũng không thể thổi bay trâm hoa cài trên đầu Bùi đại nhân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!