Sau khi Kỷ Vân Hành nhìn thấy người trước mặt là Hứa Quân Hách, sự hoảng sợ trên mặt nàng lập tức tan biến, thậm chí còn thả lỏng bờ vai, len lén thở phào một hơi.
"Lương Học…" Vừa thốt ra, Kỷ Vân Hành chợt nhớ ra không thể gọi như vậy, lập tức sửa lời: "Điện hạ, sao ngài cũng ở đây?"
Điều này khiến Hứa Quân Hách cảm thấy vô cùng thú vị.
Người khác khi nhìn thấy hắn đều run rẩy, nhưng người nhát gan như Kỷ Vân Hành lại không hề sợ hắn.
Có lẽ là do hắn luôn thích trêu chọc Kỷ Vân Hành.
Ban đầu Kỷ Vân Hành cứ luôn tưởng thật, lần nào cũng bị Hứa Quân Hách dọa sợ mất hồn. Nhưng sau này, không biết nàng đã tìm ra cách gì mà có thể nhận ra Hứa Quân Hách cố ý dọa dẫm chỉ để trêu đùa nàng.
Mà việc dọa Kỷ Vân Hành sợ đối với Hứa Quân Hách dễ như ăn cơm uống nước, nhưng lại luôn khiến hắn tìm thấy niềm vui.
Ý cười trong mắt hắn dần lan rộng, hắn chán ghét cảnh ồn ào xung quanh bèn nắm cổ tay kéo nàng lên lầu: "Ta còn muốn hỏi cô đó, sao lại đến đây?"
"Ta với Kim Ngôn nghe nói chỗ này náo nhiệt nên cùng đến đây chơi." Bước chân của Kỷ Vân Hành ngắn hơn hắn, bị kéo đi như vậy thành ra dáng đi có phần gấp gáp.
Nàng nhấc làn váy, động tác hơi vụng về, mới bước lên hai bậc thang đã dừng lại, dùng sức kéo lấy Hứa Quân Hách: "Điện hạ, Kim Ngôn đang gặp rắc rối."
Hứa Quân Hách cảm nhận lực kéo ở tay liền dừng bước, quay đầu nhìn nàng: "Nàng ta bị làm sao?"
"Kim Ngôn đánh nhau với người khác." Kỷ Vân Hành đáp.
Hứa Quân Hách hơi nhướn mày, lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.
Hắn liếc mắt về phía Ân Lang đứng bên cạnh. Dù chỉ là ánh mắt thoáng qua, nhưng Ân Lang cũng lập tức hiểu ý, y khẽ gật đầu rồi nhẹ nhàng rời đi.
Kỷ Vân Hành đi lên tầng hai, dựa vào lan can nhìn xuống dưới.
Không biết từ đâu lại xuất hiện nhiều ma men say rượu đến vậy, tiếng ồn ào làm tai nàng ong ong cả lên. Nàng đảo mắt tìm kiếm người trong đám đông một lúc, bên vai bỗng bị Hứa Quân Hách huých nhẹ, chợt nghe tiếng hắn thì thầm: "Còn chưa tìm được nàng ta nữa à? Ở đằng kia."
Hắn chỉ cho nàng một hướng.
Kỷ Vân Hành nhìn theo hướng tay hắn chỉ, quả nhiên thấy Liễu Kim Ngôn đang đứng cạnh cây cột, ngoại trừ mái tóc có hơi rối ra thì trông không có vấn đề gì. Còn tên hạ nhân trước đó bị nàng ấy đánh đã chạy đâu mất, đứng bên cạnh nàng ấy ngoài đám hạ nhân của Bão Nguyệt Trai còn có Thiệu Sinh.
"Sao Thiệu Sinh ca ca cũng ở đó vậy ta?" Kỷ Vân Hành lẩm bẩm một câu.
Nhưng lỗ tai Hứa Quân Hách rất thính lập tức nghe thấy ngay, hắn nhẩm lại câu nói này trong lòng rồi cúi xuống ghé sát tai Kỷ Vân Hành, hỏi: "Thiệu Sinh ca ca đó là gì của cô? Đường ca hay là biểu ca? Họ hàng gần hay xa?"
Lúc hắn nói chuyện, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nàng, Kỷ Vân Hành vô thức muốn nghiêng người né tránh, nhưng mùi hương thoang thoảng trên người hắn giống hệt mùi trên người mẹ nàng, khiến nàng theo bản năng không muốn rời xa.
Nàng đứng im không nhúc nhích, lúc xoay mặt lại nhìn Hứa Quân Hách, ngay lập tức khoảng cách giữa hai người được rút ngắn lại.
Gần đến mức Hứa Quân Hách có thể nhìn thấy nốt ruồi ở khóe mắt nàng. Nó không làm tăng thêm vẻ quyến rũ, nhưng lại khiến gương mặt nàng trông càng trắng trẻo và tinh tế hơn.
Mãi đến khi nhìn sâu vào mắt nàng, Hứa Quân Hách mới nhận ra mình đang đứng quá gần, hắn lập tức đứng thẳng người dậy, kéo giãn khoảng cách giữa hai bên.
Sau đó hắn chợt nghe thấy câu trả lời của Kỷ Vân Hành: "Đó là tiên sinh tư thục của nhà ta."
Hứa Quân Hách nhíu mày: "Tiên sinh tư thục?"
Tiên sinh tư thục mà xưng hô thân mật như vậy sao? Chẳng lẽ đó là phong tục địa phương của Linh Châu?
Khi hắn còn đang suy nghĩ, Kỷ Vân Hành đã nhấc váy đi xuống dưới, vòng qua đám đông đi tới bên cạnh Liễu Kim Ngôn.
Lúc đó, Thiệu Sinh đang cầm một chiếc khăn gấm đưa cho Liễu Kim Ngôn: "Cô nương, lau mồ hôi trước đi."
Liễu Kim Ngôn liếc mắt nhìn sang, nàng ấy cũng không khách sáo, nhận lấy khăn liền lau nhẹ hai bên trán, miệng còn hung dữ nói: "Coi như hắn ta chạy nhanh, nếu chậm chút nữa, ta nhất định sẽ đánh cho cha mẹ hắn ta nhìn không ra."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!