Chương 32: Kỷ Vân Hành thật sự bị dọa sợ, khuôn mặt nàng đỏ bừng, lắp bắp nói: “Không, không phải ta!”

Đến cả Ân Lang cũng cảm nhận được điều gì đó không bình thường.

Kể từ khi Điện hạ đến Linh Châu, ngài đã bắt đầu có những biểu hiện kỳ lạ.

Ban đầu, ngài chỉ bực dọc sau mỗi lần thức giấc, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm rằng Linh Châu có điều gì đó tà môn, ngoài ra cũng không có biểu hiện đặc biệt nào khác.

Nhưng về sau ngài rất hay thất thần, hơn nữa còn luôn phải leo lên giường đi ngủ trước khi mặt trời lặn. Trước đây, Điện hạ chưa bao giờ để mắt đến những con chó hoang bên đường, nhưng giờ đây khi ra đường gặp được, ngài lại thường dừng lại để chơi đùa với chúng.

Ví dụ như lúc này, Hứa Quân Hách thất thần hoảng hốt còn lẩm bẩm: "Không sao cả, chỉ là một thói quen nhỏ mà thôi, có thể dễ dàng sửa được."

Ân Lang tiến lại gần hỏi: "Điện hạ nói về thói quen gì vậy? Ngài cảm thấy không khỏe ở đâu sao?"

Hứa Quân Hách lườm y, trách nhẹ: "Ta đã bảo đừng có chen lời ta."

Ân Lang cười cười, đưa quả nho đã được bóc vỏ đến trước mặt hắn: "Điện hạ nếm thử đi, đây là nho mới được hái xuống."

Hứa Quân Hách vừa nhận lấy quả nho bỏ vào miệng, chợt thấy Hạ Nghiêu cúi đầu bước dọc theo mép cầu thang tiến đến gần.

"Thế nào rồi?" Ân Lang xoay người sang hỏi hắn ta.

Hạ Nghiêu tiến lại gần hơn, khẽ lắc đầu trước mặt Hứa Quân Hách: "Không thấy ai cả."

Hứa Quân Hách lập tức cau mày lại, chìm vào suy tư. Những ngón tay dài gõ nhẹ lên lan can một lúc rồi nói: "Xem ra tất cả đã được chuyển đi rồi."

"Điện hạ, liệu bọn họ có thể đã rời khỏi Linh Châu rồi hay không?" Ân Lang phỏng đoán.

"Ngươi có biết vì sao vũ cơ của Du Dương ở lại Linh Châu đón Tết không?" Hứa Quân Hách hỏi ngược lại.

Ân Lang đáp: "Đương nhiên là để che mắt mọi người."

"Bởi vì chúng biết rằng ta đã cho người canh giữ tại các bến thuyền của Linh Châu. Đưa một nhóm đông người ra khỏi thành bằng đường thủy thì cần dùng đến thuyền lớn. Một khi chúng nhổ neo sẽ bị ta tóm gọn ngay, vì vậy chúng buộc phải chọn đường bộ."

Hứa Quân Hách nghiêng đầu, ánh mắt bất giác nhìn xuống phía dưới, chạm đến bóng dáng của Kỷ Vân Hành, nhưng tâm trí hắn không hề dừng lại nơi nàng. Hắn tiếp tục suy ngẫm: "Đầu xuân sau Tết sẽ có rất nhiều đoàn người rời khỏi Linh Châu. Cho nên chúng để những vũ cơ Du Dương ở lại đây, đợi đến lúc đó chúng chỉ cần thêm vài chiếc xe ngựa lớn vào đoàn người thì sẽ chẳng ai nghi ngờ gì."

Đó chính là lý do vì sao những vũ cơ của Du Dương vẫn ở lại Linh Châu đón Tết.

Giờ đang là trung tuần tháng Chạp, còn hơn một tháng nữa mới đến Tết, thời gian vẫn còn khá nhiều. Tuy nhiên, việc tìm người trong thành Linh Châu rộng lớn không phải là điều dễ dàng. Ban đầu để tìm Kỷ Vân Hành, bọn họ cũng mò mẫm khắp nơi mà chẳng thấy đâu. Mãi sau, vào lần tình cờ gặp nàng ở Liên Y Lâu, nhờ Hạ Nghiêu lén theo nàng về nhà mới tìm ra chỗ ở của nàng.

Hứa Quân Hách trầm ngâm: "Linh Châu lớn như vậy, chúng ẩn náu ở đâu mới được đây?"

Dưới đại sảnh, Kỷ Vân Hành đang kéo tay áo của Thiệu Sinh để tính toán chi phí một lúc lâu. Lúc này Thiệu Sinh mới hiểu ra rồi giải thích cho nàng.

"Cuộc thi văn kén rể ở Bão Nguyệt Trai được tổ chức ở tòa lâu bên ngoài. Còn nơi này thực ra chỉ là một buổi tiệc rượu."

Bão Nguyệt Trai nổi tiếng với rượu ngon, cứ vào mùa đông hàng năm, họ lại tổ chức một buổi tiệc rượu để mời các thương nhân từ khắp nơi đến tham dự. Vì vậy, ở nơi đây có đủ nam nữ, họ cũng chẳng phải ai xa lạ, chỉ là tụ tập lại để uống rượu và giải trí.

Thiệu Sinh nói mình được công tử Đỗ gia dẫn vào, nên không cần tốn tiền.

Kỷ Vân Hành nghe vậy chợt khựng lại, thắc mắc: "Đầu hắn đã khỏi rồi sao?"

"Sao muội lại biết Đỗ công tử bị thương ở đầu?" Thiệu Sinh khá ngạc nhiên: "Hắn nói với ta lúc bước xuống bậc thang do bước hụt chân nên ngã đập đầu xuống đất, nhưng vết thương không nặng lắm."

Kỷ Vân Hành khẽ bặm môi, trong lòng biết rõ Đỗ Nham đang nói dối.

Không phải Đỗ Nham ngã cầu thang mà là bị người ta đá văng ra khiến hắn ta mất thăng bằng ngã đập đầu.

Nhưng nàng cũng không thấy Lương Học làm sai, bởi vì cú đá của Lương Học chẳng mạnh mấy, là do Đỗ Nham gầy nhom yếu đuối, chẳng khác nào cột cờ run rẩy giữa trời.

Hơn nữa, Đỗ Nham cũng không nên chỉ trích Lương Học trước mặt bao nhiêu người trong sảnh đường, vì Lương Học không thích nghe những lời trách móc ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!