"Hả?"
Liễu Kim Ngôn châm hương xong thì đậy nắp lò hương lại, quay đầu nhìn Kỷ Vân Hành với vẻ ngạc nhiên: "Cô nói chó con nhà cô cứ vô cớ phát điên sao?"
Kỷ Vân Hành ngồi khoanh chân trên giường, trong tay ôm một chiếc gối bông, nàng gác cằm lên gối, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ phiền muộn: "Lúc mới nhặt được Học Học tính tình nó đã không tốt, thỉnh thoảng lại vừa sủa vừa đuổi cắn ta. Sau này nó ngoan hơn được một thời gian. Đêm qua ta không để ý nên để quên nó ở ngoài cửa, có lẽ nó bị lạnh nên ngay sau khi vào phòng đã bắt đầu sủa ầm lên, ta nói gì nó cũng không nghe, còn nhe răng gầm gừ, dỗ mãi không được."
"Cô nghĩ nhiều quá rồi đấy?" Liễu Kim Ngôn bưng một bát mứt quả đến ngồi cạnh nàng, vai tựa vào vai nàng: "Chẳng phải chó là loài vật trung thành nhất với chủ sao? Con chó nhà cô chẳng qua chỉ là có tính tình hơi đặc biệt thôi."
"Đặc biệt thế nào?"
"Giống như trẻ con vậy, có những đứa hay lớn tiếng gào thét với cô, không phải là vì nó hung dữ, mà là muốn cô chú ý đến nó nhiều hơn. Lần sau nếu chó con còn gầm gừ với cô, vậy thì cô cứ bế nó lên là được."
Kỷ Vân Hành lo lắng hỏi lại: "Thật vậy sao?"
Nàng rất hèn nhát, chỉ lo chó con sẽ cắn nàng.
"Cô tin ta đi, trên đời này không có con chó nào nuôi mãi không thân, cô đã nuôi nó mấy tháng rồi, chẳng lẽ nó còn có thể cắn cô được sao?"
Liễu Kim Ngôn tự tin hừ một tiếng.
Nàng ấy ngả người ra sau, dùng hai bàn tay đan lại để gối đầu, thả lỏng cơ thể mềm mại, ống tay áo trượt xuống để lộ hình xăm hoa cỏ và dây leo đầy màu sắc trên cánh tay. Trên cổ tay đeo một chiếc vòng tay bện từ ba sợi dây màu, trên vòng có gắn một chiếc chuông nhỏ, theo mỗi động tác đều phát ra âm thanh trong trẻo.
Lần trước Liễu Kim Ngôn vừa nhìn đã rất thích chiếc vòng trên tay Kỷ Vân Hành, nên đã nhờ Kỷ Vân Hành đến xin Sở Tình bện giúp một chiếc.
Liễu Kim Ngôn có rất nhiều trang sức vàng bạc, đến nỗi mấy chiếc hộp cũng không đủ chỗ chứa, nhưng thường ngày nàng ấy chỉ đeo những thứ mua được ở Linh Châu, rất ít khi lấy những món đồ sang trọng trong hộp ra dùng.
Chiếc vòng tay này đặc biệt hợp ý Liễu Kim Ngôn, mỗi lần Kỷ Vân Hành đến thăm đều thấy nàng ấy đeo nó trên tay.
Kỷ Vân Hành nhìn chằm chằm vào cánh tay nàng, hỏi: "Những bông hoa này không rửa sạch được sao?"
Liễu Kim Ngôn nghe vậy liền xoay cổ tay qua, đưa lên trước mắt nàng: "Cô có từng nghe nói đến hình xăm chưa?"
Kỷ Vân Hành lắc đầu.
"Dùng kim châm khắc hình vẽ mà cô thích lên da, sau đó dùng màu phủ lên trên để màu thấm vào da, nó sẽ hòa lẫn và sống cùng da thịt của cô, đấy gọi là xăm." Liễu Kim Ngôn cười nói: "Xăm rồi sẽ không rửa trôi được, nó sẽ vĩnh viễn ở lại trên cơ thể."
"Có đau không?" Kỷ Vân Hành dùng ngón tay chạm vào những dây leo quấn đầy hoa đó, ngón tay cảm nhận làn da thô nhám, không biết đó có phải là dấu vết do xăm để lại hay không.
"Ta xăm từ nhỏ rồi, không đau." Liễu Kim Ngôn vừa nói vừa đứng dậy, chân trần bước lên tấm thảm nhung, nàng ấy vung hai tay lên, tay áo rộng theo thân hình mềm mại uốn lượn trong điệu múa trước mặt Kỷ Vân Hành.
Kỷ Vân Hành xiên một miếng mứt quả bỏ vào miệng, chăm chú làm khán giả của nàng ấy.
Dạo gần đây, Kỷ Vân Hành thường ngồi ở đây xem Liễu Kim Ngôn nhảy múa.
Ngày đó ở Vạn Hoa Lâu, Liễu Kim Ngôn từng đứng trên đài cao nhảy múa, dáng điệu uyển chuyển thướt tha, vòng eo thon gọn như liễu rũ theo gió, nhưng thực chất nàng ấy lại thích những điệu múa mạnh mẽ hơn.
Nàng ấy cầm một cành cây trong tay, bắt đầu múa như thể đang múa kiếm, động tác dứt khoát và uy vũ, trông giống như một người biết võ công.
Kỷ Vân Hành rất muốn học.
Nhưng khi nàng nói ra điều đó, Liễu Kim Ngôn ôm bụng cười nắc nẻ đến nỗi không đứng dậy được, chỉ nói rằng điệu múa ấy trông giống như công phu, nhưng thực chất thì còn kém xa, chẳng thể dùng để đánh nhau với ai được.
Hơn nữa, học nhảy múa cũng không phải là việc dễ dàng, người nào có thân thể cứng nhắc, ngay cả khom lưng cũng khó. Kỷ Vân Hành học được hai ngày đã ôm lưng than đau rồi từ bỏ.
Từ đó về sau, Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn ngồi yên làm một khán giả.
Ở trong phòng Liễu Kim Ngôn chơi đến gần trưa, Kỷ Vân Hành đứng dậy nói muốn về nhà ăn cơm.
"Vậy ăn cơm xong cô có quay lại nữa không?" Liễu Kim Ngôn ngước nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!