Chương 30: “An đắc quảng hạ thiên vạn gian, đại tý thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan.”

Cuộc sống mỗi ngày của Kỷ Vân Hành vô cùng đơn giản, cứ lặp đi lặp lại mấy việc như vậy, hỏi vài vấn đề, Hứa Quân Hách đã nắm được đại khái.

Ngoài chuyện dì Tình cho nàng ăn đậu hũ mật hoa, đồ tể Tiết Cửu bảo nàng ghi sổ sách, còn có Tô Y sốt sắng lo chuyện hôn sự của nàng, thì chỉ còn lại Liễu Kim Ngôn.

Nàng ra ngoài cũng chỉ chạy đi tìm những người này.

Ở nhà thì đọc sách, luyện chữ, học vẽ, ngoài ra cũng không có chuyện gì khác.

"Liễu Kim Ngôn?" Hứa Quân Hách hơi ngẫm nghĩ, lập tức nhớ ra người này: "Vũ cơ Du Dương còn chưa quay về sao?"

Kỷ Vân Hành nói: "Kim Ngôn nói năm nay bọn họ sẽ ở lại Linh Châu ăn Tết."

Hứa Quân Hách: "Lý do tại sao, nàng ta có nói với cô không?"

Kỷ Vân Hành lắc đầu: "Kim Ngôn nói nàng ấy cũng không biết."

Hắn bỗng nở nụ cười khó hiểu, nhìn hoa mai trên cành, nhẹ giọng nói: "Nàng ta biết, chỉ là không muốn nói với cô thôi."

Kỷ Vân Hành cũng không hỏi đến cùng, đôi mắt đen láy nhìn sườn mặt của Hứa Quân Hách, không biết có nghe câu đó hay không, nhưng trông rất im lặng và nghiêm túc.

Hứa Quân Hách gọi nàng đến chỉ để hỏi tình hình của nàng trong ba tháng qua, hỏi xong cũng không nói lời tạm biệt, chỉ nhấc chân muốn rời đi.

"Điện hạ." 

Kỷ Vân Hành gọi hắn lại.

Hứa Quân Hách quay đầu lại giữa bầu trời đầy hoa mai trắng như tuyết, ánh sáng chiếu rọi sau lưng, hắn nhìn Kỷ Vân Hành một cái, thấy nàng từ từ gật đầu, trịnh trọng nói: "Đa tạ."

Kỷ Vân Hành nợ hắn một lời cảm tạ, còn cảm tạ vì chuyện gì, Hứa Quân Hách hiểu rõ, không cần hỏi thêm.

Hắn chỉ mỉm cười, lười biếng khoát tay rồi quay đầu rời đi.

Ân Lang đứng chờ cách đó vài bước, thấy Hứa Quân Hách đến gần thì nhấc tay khoác chiếc áo choàng treo trên khuỷu tay lên người hắn, sau đó mỉm cười cúi đầu hành lễ với Kỷ Vân Hành, hai người cứ như vậy rời khỏi vườn.

Kỷ Vân Hành đứng dưới tán mai một lúc lâu, nhặt một cành hoa mai bên chân, đưa lên ngón tay vân vê ngắm nghía, sau đó ra ngoài tìm Tô Y, hai người cùng nhau xuống núi.

Đến chân núi, Kỷ Vân Hành vén rèm xe lên thò đầu nhìn ra ngoài, chỉ thấy đám đông ban đầu chen chúc chật kín đường núi để chúc thọ đã tản đi, trên đường núi giờ chỉ còn những người đi đường gió bụi mệt mỏi, có người vội vã dắt xe bò, có người đi bộ, trên lưng đều là hành lý lớn nhỏ.

"Dì, những người đó là ai vậy?" 

Kỷ Vân Hành quay đầu hỏi Tô Y.

Tô Y tiến lại, cũng thò đầu ra cửa sổ nhìn ngó xung quanh, bỗng cảm khái nói: "Hữu Hữu, đó đều là những người đang trở về quê nhà. Họ phiêu bạt mưu sinh bên ngoài, dự thi để mưu cầu làm quan, bận rộn suốt một năm, giờ đã gần đến cuối năm nên mới vội vàng trở về nhà. Chờ sang đầu xuân năm sau, họ sẽ lại rời đi."

"Vậy tại sao còn muốn quay về?" Kỷ Vân Hành ngờ vực khó hiểu.

Xe chậm đường xa, đi ngàn dặm chỉ để trở về quê vài ngày, đến khi sang xuân lại phải rời đi, phần lớn thời gian đều dùng để di chuyển.

"Có tiền hay không thì vẫn phải về nhà ăn Tết." Tô Y nói: "Đi ngàn dặm đường, vượt muôn ngàn núi non, dù có đi xa đến đâu thì lúc nào cũng phải trở về nhà."

Hai tay Kỷ Vân Hành bám lấy cửa sổ, lộ ra đôi mắt hạnh nhìn ra ngoài. Nàng thấy có người mặc áo chắp vá nhiều chỗ, có người giày dưới chân đã mòn rách, có người đẩy xe, dắt theo đứa trẻ vài tuổi, những ngón tay bị cái rét mùa đông làm nứt nẻ, má đỏ lên vì gió lạnh, còn có những hành lý nặng trĩu.

Chỉ có người giàu có mới có thể thưởng thức trà nóng và ngắm hoa trong cái gió lạnh thế này.

Còn người nghèo thì mãi mãi ở trên đường.

Nàng nhớ lúc Lương Học cười híp mắt nói với Đỗ viên ngoại rằng đường núi nhỏ hẹp, người về quê đều bị mắc kẹt lại giữa đường.

Nghe dì nói tiệc mừng thọ của nhà họ Đỗ sẽ kéo dài ba ngày, nếu không phải hôm nay Lương Học lên núi nói lên việc này, không biết bọn họ phải đứng chờ bao lâu trong cái giá lạnh như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!