Chương 3: Kỷ Vân Hành nghe tiếng ngẩng đầu lên, trong nháy mắt đã chạm phải ánh mắt của Hứa Quân Hách

Ngày hôm nay Kỷ Vân Hành cũng không nhàn rỗi.

Tối qua nàng ăn cơm nước ôi thiu khiến cả đêm bụng dạ khó chịu vô cùng, ngủ cũng không được yên, chờ đến hừng đông nàng mới ra ngoài đi đến tiệm thuốc.

Bởi vì từ nhỏ cơ thể đã yếu, cứ bệnh nhỏ bệnh lớn liên miên không dứt, trên đường phố Đông thành có một thầy lang nữ, cũng coi như nhìn nàng lớn lên, cứ mỗi lần bị bệnh Kỷ Vân Hành đều đến tìm bà.

Mua thuốc xong, Kỷ Vân Hành lại đi sang cửa tiệm bán đậu hũ bên cạnh, trong tiệm cũng không đông khách, chủ tiệm nhìn thấy nàng tới liền hỏi: "Con lại bệnh à?"

Kỷ Vân Hành đặt gói thuốc lên bàn, gật đầu nói: "Dạ, dì bỏ nhiều đường cho con nhé."

"Hôm nay ta mới làm mứt táo xong, để ta bỏ cho con một ít." Chủ tiệm vừa nói vừa đi ra sau bếp, còn không quên thở dài nói: "Hữu Hữu à, sao con cứ bệnh mãi thế."

Bà chủ bán đậu hũ tên là Sở Tình, nếu như không nói ra tuổi tác mà chỉ nhìn khuôn mặt của bà, không ai đoán ra được bà đã gần năm mươi.

Trên mặt dường như hiếm thấy nếp nhăn nào, làn da trắng mịn, lúc nói chuyện bên môi còn vương ý cười, thoạt nhìn trông giống như dáng vẻ của nữ nhân chỉ hơn ba mươi tuổi, bà thật sự là một mỹ nhân duyên dáng. Không chỉ thế, đậu hũ bà ấy làm cũng cực kỳ thơm ngon, vì thế nên nam nhân đến mua đậu hũ rất đông, mà nữ nhân cũng không ít.

Bà ấy đến Linh Châu vào hai năm trước, lúc Kỷ Vân Hành gặp được Sở Tình, bà còn đang xổ khẩu âm vùng khác để hỏi đường.

Kỷ Vân Hành cầm một xiên kẹo hồ lô đứng bên cạnh nhìn chằm chằm một hồi lâu, thấy người xung quanh không hiểu bà đang nói gì, nàng liền chủ động đi tới giúp đỡ.

Nhưng thực chất Kỷ Vân Hành cũng không nghe hiểu những lời Sở Tình nói, lúc nàng dùng đôi mắt tràn ngập vẻ nghiêm túc đó nói mình có thể giúp đỡ đã thành công lừa được Sở Tình, thế là sau khi Kỷ Vân Hành dắt bà đi vòng khắp trong thành cả một buổi chiều, Sở Tình mới nhận ra, tiểu cô nương này hoàn toàn không hiểu lời mình nói, càng không biết mình đang muốn tìm ai, hoàn toàn chỉ đang dẫn đường theo "tổ tiên mách bảo"

Lúc ban đầu, Sở Tĩnh còn tưởng rằng vùng đất Linh Châu này bài xích người vùng ngoài, ngay cả một tiểu cô nương cũng muốn trêu đùa một người từ bên ngoài đến như bà.

Nhưng về sau bà mới phát hiện ra, Kỷ Vân Hành không có ý đùa giỡn, nha đầu này thật tâm muốn giúp đỡ, chẳng qua là vì đầu óc của nha đầu này rất đơn giản, không có cân nhắc xem mình có thể giúp được hay không mà thôi.

Nếu như đổi lại là người khác, sợ rằng sẽ khiến họ cho rằng người này có hành vi xấu, vô duyên vô cớ đi bỡn cợt người ta, nhưng dáng vẻ khờ khạo của Kỷ Vân Hành có lẽ không phải cố ý, đơn thuần chỉ là thiện ý xuất phát từ sự ngốc nghếch mà thôi.

Từ đó về sau, Sở Tình đã kết thân với Kỷ Vân Hành, chỉ cần là những lúc Kỷ Vân Hành bị bệnh đến mua thuốc, nàng sẽ ghé vào tiệm của Sở Tình ăn một bát đậu hũ.

Bát đậu hũ này không tốn tiền, là sự an ủi mà Sở Tình dành cho nàng khi nàng bị bệnh.

Bát đậu hũ được bưng lên đặt ở trên bàn trước mặt Kỷ Vân Hành, một bát đầy ụ, bên trong còn rải thêm nho khô, mứt táo. Thực ra đậu hũ không ngọt đến thế này, ăn vào miệng chỉ có hương hoa nhàn nhạt, nếm kỹ mới cảm giác được chút ngòn ngọt nơi đầu lưỡi. Kỷ Vân Hành thích ăn ngọt, thế nên mỗi lần nàng đến Sở Tình đều sẽ bỏ thêm nhiều mứt hoa quả cho nàng.

Kỷ Vân Hành đang ngồi đó, nhìn thấy trong bát đầy ắp mứt ngọt, nàng lại đứng dậy cúi người với Sở Tình: "Cảm ơn dì Tình."

"Ăn đi." Sở Tình mỉm cười nhìn nàng: "Nha đầu mới bao lớn mà biết lễ nghĩa nhiều nhỉ."

Nói xong, bà cầm gói thuốc bên cạnh lên đi vào nhà bếp sắc thuốc cho Kỷ Vân Hành.

Trong viện nàng ở không có nồi niêu, nàng cũng không biết tự sắc thuốc, cho nên lần nào cũng đến nhờ nấu thuốc ở chỗ Sở Tình, bà cũng đã quen với việc này.

Trong cửa tiệm đậu hũ nho nhỏ thoáng chốc đã tràn ngập mùi thuốc nồng nàn, một phần là đến từ y quán bên cạnh, phần còn lại là từ siêu thuốc Sở Tình đang nấu.

Sở Tình bận rộn xong việc mới ngồi xuống đối diện Kỷ Vân Hành, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của nàng, ngắm nhìn tiểu cô nương dùng thìa ăn từng muỗng đậu hũ, đôi mắt trở nên dịu dàng đầy từ ái.

Kỷ Vân Hành là một đứa trẻ rất ngoan, giống như lần đầu tiên gặp mặt, nàng đứng bên đường ăn kẹo hồ lô, chắc là ai đó đã dạy nàng cẩn thận để không bị que xiên đâm vào miệng nên nàng đã cẩn thận gỡ từng quả táo gai xuống để ăn, làm đôi má phồng lên trông vô cùng đáng yêu.

Cũng chính cái dáng vẻ vụng về ấy đã khiến Sở Tình đi theo nàng khắp thành suốt một buổi chiều.

"Thời gian gần đây bệnh của Hữu Hữu đã bớt tái phát, ta cũng ít gặp con hơn." Sở Tình đưa tay vén lọn tóc rối ra sau tai nàng.

Kỷ Vân Hành ngẩng đầu: "Không bệnh cũng có thể đến thăm dì Tình mà."

"Vậy sau này con phải đến nhiều hơn nhé, dì làm nhiều kẹo đậu lắm, dì để dành cho con ăn." Sở Tình vừa nói vừa đưa tay lau đi giọt nước rỉ ra ở khóe miệng nàng.

Kỷ Vân Hành đã quen với những động tác chăm sóc nhỏ nhặt của Sở Tình. Sở Tình nhìn có vẻ già dặn và bạc tình như thể nửa đời người chưa kết hôn, nhưng thực ra bà từng có một đứa con gái, tuổi cũng xấp xỉ với Kỷ Vân Hành.

Bà thường nhìn Kỷ Vân Hành với ánh mắt dịu dàng, như muốn xuyên qua nàng để nhìn thấy một cô bé khác, sau đó lại buông tiếng thở dài: "Nếu Ngọc Ngọc của ta còn sống, chắc cũng đã lớn bằng con rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!