Tấm biển "Sống lâu như rùa" này cuối cùng vẫn do chính tay Đỗ Kỳ và cha già của ông ta tự tay treo lên.
Cửa sổ trong sảnh đều bị mở toang, gió lạnh thổi vào vù vù, lửa than trước đó cũng hoàn toàn tắt ngấm, sảnh chính giống như biến thành hầm băng.
Kỷ Vân Hành cho tay vào túi, đứng bên cạnh Hứa Quân Hách, cứ như vậy nhìn Đỗ Nham ăn hết từng quả chuối một.
Không khí vui vẻ trong sơn trang hoàn toàn bị sự xuất hiện của Hứa Quân Hách làm rối tung lên, nhưng cũng không có ai dám đứng ra phản đối, nhất là sau khi nhìn thấy cảnh tượng con trai trưởng nhà họ Đỗ máu chảy đầy đầu đang đứng bên cạnh nuốt chuối.
Tiệc mừng thọ biến thành một trò hề buồn cười, nhưng trong mắt mọi người, đây là một chuyện tai bay vạ gió.
Cha của Đỗ Kỳ tuổi tác đã cao, sau khi trải qua trận kinh hãi này thì đứng không nổi nữa, để Đỗ Kỳ đỡ ngồi xuống ghế, lạnh đến mức toàn thân run rẩy.
Đỗ Kỳ đang muốn gọi người hầu lấy áo choàng đến cho cha thì bỗng nghe Hứa Quân Hách nói: "Đỗ viên ngoại, ông thấy tấm bảng này ta viết thế nào?"
Hắn chỉ vào tấm biển treo ở giữa, cười nói với Đỗ Kỳ, dường như cũng không muốn dễ dàng kết thúc trò hề này, nhất định phải làm cho Đỗ gia mất hết mặt mũi.
Nhưng mặt mũi thì có ích gì chứ.
Đỗ Kỳ buôn bán nhiều năm, có thể lăn lộn đến mức này thì tình huống khó xử cũng đã gặp rồi, huống chi trung tâm của trò hề này lại là Hoàng thái tôn, đắc tội hắn không phải là chuyện có thể giải quyết được bằng chút vàng bạc.
Ông ta vội nói: "Có thể được Thái tôn Điện hạ tự tay viết lời mừng, là vinh hạnh lớn của Đỗ gia ta."
"Vậy tấm biển trước kia cũng không cần nữa." Hứa Quân Hách quay đầu, nhìn thoáng qua tấm biển vàng đặt trên bàn, nhẹ nhàng ra lệnh: "Không bằng đập đi?"
"Cái này…" Đỗ Kỳ suýt chút nữa đã phản bác, dù sao nó cũng làm từ vàng ròng, cứ đập đi đương nhiên sẽ tiếc, nhưng cũng không tổn thất bao nhiêu, bèn nói: "Thái tôn nói rất đúng, nói rất đúng, người đâu! Mang búa đến!"
Chẳng mấy chốc đã có mấy gia đinh thân thể cường tráng vác chùy sắt đến, thay phiên nhau đập tấm biển vàng kia, chỉ vài búa thôi, món đồ vàng sáng lóa ấy đã trở thành mảnh vụn.
Đỗ Kỳ đau lòng đến mức muốn ói máu, đành phải quay mặt đi, không nhìn nữa.
Hứa Quân Hách nhìn tấm biển đã bị đập đến méo mó hoàn toàn, cười lạnh một cái: "Đỗ gia thật sự là tài muôn bạc vạn, nói đập là đập, chút đau lòng cũng không có."
Đỗ Kỳ vội cười lấy lòng: "Dù tấm biển này có quý đến đâu cũng không thể sánh với chữ Điện hạ tự tay viết, huống chi vàng này đập rồi cũng có thể nung chảy đúc lại, không sao cả."
"Nói cũng đúng, lúc ta ở dưới chân núi đã thấy có rất nhiều người xếp hàng đến để gửi lời chúc mừng, hỏi kỹ mới biết, hóa ra một câu chúc thọ có thể đổi được một lượng bạc, xem ra Đỗ viên ngoại không chỉ có nhiều tiền, mà tâm cũng tốt."
Hứa Quân Hách lại nói.
Đỗ Kỳ mơ hồ có dự cảm không lành.
Thực tế khi Hứa Quân Hách đột nhiên tìm đến cửa, ông ta cũng biết chuyện lớn không hay, chẳng qua vẫn không biết nguyên nhân là gì, nhưng lúc này Hứa Quân Hách làm loạn cũng làm rồi, e là sẽ đề cập đến chuyện chính rồi.
Ông ta vội vàng cúi người trả lời: "Điện hạ quá khen, chẳng qua chỉ là cầu vài lời may mắn cho gia phụ mà thôi."
"Chẳng qua đường dưới chân núi vừa hẹp vừa gồ ghề, ông gọi nhiều người đến vây quanh đông nghẹt như vậy, làm cho rất nhiều người về quê bị kẹt trên đường." Hứa Quân Hách cũng bắt chước dáng vẻ đút tay vào túi của Kỷ Vân Hành, nói: "Mùa đông ở Linh Châu rét lạnh như vậy, dân chúng kẹt ở trên đường bị gió lạnh thổi vào, khó tránh sẽ có vài câu oán giận với Đỗ gia, như vậy không phải những lời may mắn ngươi cầu sẽ bị những tiếng oán giận triệt tiêu hết sao?"
"Thảo dân lập tức cho người đi khơi thông đường núi!" Đỗ Kỳ nhanh chóng tiếp lời.
"Vẫn chưa đủ, chưa đủ." Hứa Quân Hách lắc đầu, chậm rãi nói: "Số người bị kẹt trên đường núi còn đông hơn nhiều so với số người đến chúc thọ lệnh tôn."
"Vậy ý của Điện hạ là…" Đỗ Kỳ cẩn thận hỏi.
Giống như trước đó, đến những lúc thế này, Hứa Quân Hách luôn muốn hỏi ý kiến của Kỷ Vân Hành một chút, hắn nghiêng đầu nhìn người đứng bên cạnh rồi hỏi: "Kỷ Vân Hành, cô cảm thấy nên làm thế nào?"
Tuy Kỷ Vân Hành vẫn không nói lời nào, nhưng nghe rất chăm chú, đến khi Hứa Quân Hách vừa hỏi, nàng lập tức trả lời: "Nếu là vì đường núi nhỏ hẹp gây ra phiền phúc, vậy thì mở rộng đường núi ra."
Câu nói vừa thốt ra, hai mắt Đỗ Kỳ tối sầm, suýt chút nữa đã tức đến nôn ra máu, hôn mê ngay tại chỗ.
Hứa Quân Hách vỗ tay cười nhẹ, lần này cuối cùng cũng hỏi được đáp án ưng ý từ cái miệng ngốc nghếch của Kỷ Vân Hành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!