Trước giờ Kỷ Vân Hành chưa từng được Kỷ Dục dẫn đi dự những buổi yến tiệc náo nhiệt thế này. Mặc dù sơn trang này rộng lớn đến mức khó tin, nhưng khắp nơi đều là người, Kỷ Vân Hành đi đến đâu cũng không tìm được một chỗ yên tĩnh.
Nàng cảm nhận được những ánh mắt luôn dõi theo mình.
Những người quen biết nàng, hay cả những người không biết, đều dùng ánh mắt dò xét mà nhìn nàng từ đầu đến chân, khiến Kỷ Vân Hành cảm thấy không thoải mái.
Nhưng nghĩ đến việc Tô Y đang ở tiền sảnh chào hỏi những người quen, nàng không muốn đến quấy rầy.
Kể từ khi Tô Y chuyển vào Kỷ gia, việc kinh doanh của Liên Y Lâu dần trở nên lơ là, buôn bán cũng không còn hưng thịnh như trước.
Cả nửa đời bận rộn của bà đều dùng để tích góp tiền bạc mua căn nhà ở Bắc thành, các mối quan hệ mà bà từng tích lũy dần trở nên xa cách vì bà phải dành nhiều thời gian chăm sóc cho nàng. Kỷ Vân Hành không muốn như vậy.
Dù chưa làm gì cả, nhưng nàng vẫn cảm nhận được rằng Tô Y đã tiêu tốn quá nhiều năm tháng và công sức cho nàng.
Kỷ Vân Hành ôm chiếc giỏ hoa nhỏ trong tay, vô định dạo bước trong khu vườn, lại sợ rằng mình sẽ lạc, nên không dám đi quá xa, loanh quanh một lúc lại quay về đình hóng mát.
Trong đình đã có thêm hai người, bọn họ ngồi cùng nhau, không biết đang nói chuyện gì, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười vui vẻ.
Phong tục ở Linh Châu rất thoáng, các nữ tử ở đây phần lớn đều biết chữ và học hành từ nhỏ, được các tiên sinh tư thục dạy dỗ, nên trong các yến tiện, việc nam nữ đối thơ không phải là chuyện hiếm thấy.
Trước mặt nàng có vài nam nữ đang đứng cùng nhau, lấy hoa mai làm đề tài, tiếp nối thơ theo hình thức câu đố.
Kỷ Vân Hành thấy thú vị, nhưng không đến gần, chỉ đứng từ xa quan sát. Khi một nam tử không tiếp được thơ, nàng khẽ đọc: "Nghe nói hoa mai rẽ gió sớm, tuyết chất đầy núi khắp bốn bề."
Vốn nàng chỉ lẩm bẩm một mình, nhưng không ngờ cô nương áo xanh gần đó nghe được, quay lại cười nói: "Ở đâu ra một người thông minh lanh lợi thế này, tiếp thơ nhanh như vậy?"
Sau đó, một nhóm nam nữ trẻ tuổi cùng nhìn qua, nam tử vừa rồi không nối được thơ vội hỏi: "Muội muội, muội vừa đáp gì vậy?"
Kỷ Vân Hành nhắc lại câu thơ vừa nãy, mọi người nghe xong lập tức vỗ tay khen ngợi, nói rằng nàng tiếp thơ rất khéo, rất hợp với cảnh hoa mai trong vườn.
Những người này tính tình cởi mở, mời Kỷ Vân Hành cùng tham gia trò chơi, Kỷ Vân Hành vừa định nói mình không giỏi lắm, lại nghe thấy một giọng nói hơi the thé từ phía sau.
"Kỷ cô nương."
Kỷ Vân Hành nghi hoặc quay đầu lại, thấy phía sau cách đó không xa có một nam tử mập mạp đang chậm rãi bước tới.
Trên người gã mặc toàn đồ bằng vàng bạc ngọc ngà, vì vóc dáng thấp lùn nên lớp mỡ thừa trở nên vô cùng nổi bật.
Thịt trên mặt gã xếp thành từng nếp gấp, khi cười thì nhăn lại, gần như không thể nhìn thấy đôi mắt.
Thấy gã bước tới, Kỷ Vân Hành theo bản năng lùi lại hai bước, cẩn thận giữ khoảng cách với gã.
Bên cạnh gã mập còn có Đỗ Nham – người vừa nãy mặt mày khó chịu rời đi. Hai người một cao một thấp, một béo một gầy tạo nên sự tương phản rõ rệt, trông rất buồn cười.
Phía sau bọn họ còn có vài nam nữ khác, đều là những người ngồi trong đình cười nói vừa rồi.
Kỷ Vân Hành đối với những người không quen biết đều lười để tâm. Trước đây, ngay cả khi Hứa Quân Hách đến trước mặt nàng cũng nhận được sự lạnh nhạt tương tự, huống hồ gì là những kẻ trước mặt, gầy như khỉ, béo như heo, trông lại đầy vẻ không có thiện chí.
Nàng quay đầu, xoay nửa người, ra vẻ muốn rời đi.
"Kỷ cô nương, xin dừng bước!" Nam tử mập mạp lớn tiếng gọi: "Cô không nhớ ta sao? Lần trước chúng ta đã gặp nhau ở nhà cô, ta là Triệu Tuyên."
Nghe vậy, Kỷ Vân Hành chợt nhớ ra.
Lần trước ở nhà dù không nhìn rõ mặt, nhưng chỉ cần nhìn vóc dáng của gã, Kỷ Vân Hành đã nhận ra đây chính là người trước đây Vương Huệ đã chọn làm vị hôn phu cho nàng, công tử Triệu gia buôn gỗ ở Tây thành.
Kỷ Vân Hành không trả lời, không rõ người này tự dưng đến gọi mình là có ý gì.
"Ta nói này, Triệu công tử, chẳng phải ngươi vừa khoe có hôn ước với Kỷ cô nương sao? Không nhầm đấy chứ, trông Kỷ cô nương giống như chẳng nhận ra ngươi." Đỗ Nham cười nói với Triệu Tuyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!