Chương 26: “Lương Học gạt ta.” Kỷ Vân Hành ôm giỏ nhỏ, quay người rời đi, lẩm bẩm nói: “Đáng ghét.”

Thoạt nhìn vẻ ngoài, Thiệu Sinh sẽ khiến người ta cảm thấy y là một người có tính cách ôn hòa. 

Khi y nói chuyện mang theo nụ cười, tốc độ nói không nhanh không chậm, giọng nói trong trẻo, rất có phong thái của một văn nhân.

Tô Y mang theo Kỷ Vân Hành đi cùng y, hai người trò chuyện, Kỷ Vân Hành đi theo bên cạnh, thỉnh thoảng lại ngẩn ngơ, nhưng cũng từ miệng Thiệu Sinh mà biết thêm đôi điều về y.

Thiệu Sinh xuất thân từ một gia đình thư hương, cha và ông nội y đều thi cử cả đời, nhưng cũng không thể đậu được công danh gì. 

Trong nhà y tuy không tính là giàu có, nhưng cũng đủ điều kiện để y đọc sách, chỉ là lần trước khi tham gia khoa thi, cơ thể y bị bệnh nên chỉ đỗ được Tú tài. Sau khi Thiệu Sinh không đỗ thì đến Linh Châu, vừa chăm chỉ học tập khổ luyện, vừa làm tiên sinh tư thục kiếm thêm chút bạc dùng riêng, chờ kỳ thi Hương lần tới.

Sau khi Tô Y nghe xong thì gật đầu liên tục, tuy ngoài miệng không nói, nhưng nhìn biểu hiện của bà ấy hình như là rất hài lòng.

Thiệu Sinh chỉ độ đôi mươi, trẻ trung lại tuấn tú, học thức cao còn biết cầu tiến, dù gia cảnh không mấy giàu có cũng không vấn đề gì. 

Tiền bạc có thể kiếm được, mà tình hình hiện tại của nhà họ Kỷ, Kỷ lão gia có thể sống ra ngoài hay không còn khó nói, sau này Kỷ Vân Hành nắm giữ gia nghiệp của Kỷ gia và tửu lâu của bà ấy, chắc chắn không đến nỗi thiếu tiền.

Tô Y suy tính trong lòng, sau đó dắt tay Kỷ Vân Hành đến giữa, cười nói: "Nghe vừa rồi tiên sinh nói, hai người trước đó đã gặp mặt rồi?"

Thiệu Sinh nhìn thoáng qua Kỷ Vân Hành, trong mắt mang theo ý cười nhè nhẹ: "Đúng vậy, lần trước cũng ở chỗ này, nhưng mà lúc ấy chỉ nhìn thoáng qua từ xa, chắc là Kỷ cô nương đã quên rồi."

"Ta không quên." Lúc này Kỷ Vân Hành mới từ tốn mở miệng: "Có phải lúc đó huynh đang đứng cùng một chỗ với Triệu công tử không?"

"Triệu công tử?" Tô Y nghe cái tên này, sắc mặt lập tức thay đổi: "Không phải là Triệu công tử, nhà buôn gỗ ở Tây thành chứ? Gã còn đến nhà họ Kỷ? Sao con lại chạm mặt gã được?"

Tô Y chỉ tùy tiện nghĩ cũng biết là tình hình gì, chẳng qua là Kỷ lão gia và Vương Huệ mời người đến, để Triệu công tử gặp mặt Kỷ Vân Hành, sau đó định đoạt hôn sự.

Gã họ Triệu kia không chỉ người béo đầy mỡ, còn từng ra tay đánh chết vợ mình, lại là một kẻ háo sắc, thông phòng nhiều đến mức có thể tụ thành hai bàn đánh mã điếu. 

Nếu gã nhìn thấy Kỷ Vân Hành thì không cần phải nói, chắc chắn khi trở về sẽ chuẩn bị sính lễ ngay lập tức.

"Súc sinh đoản mệnh." Tô Y nghĩ đến đó thì lửa giận đầy mình, dù đang ở trước mặt Thiệu Sinh cũng không ngần ngại mà mắng thẳng.

Những uất ức mà Kỷ Vân Hành phải chịu ở nhà họ Kỷ trước đây, chính là sổ sách càng tra càng nhiều, từng khoản nợ căn bản là tính mãi không hết.

Bà ấy xắn tay áo, nói với Thiệu Sinh: "Vân Hành nhà ta từ nhỏ đã thích đọc sách, chỉ là trước đây chưa từng mời thầy dạy dỗ, đều tự mình đọc chơi mà thôi. Nếu Thiệu tiên sinh có thời gian rảnh, có thể đến sảnh trước uống vài chén trà, chỉ bảo con bé đôi chút xem ngày thường nên đọc sách gì, ta sẽ trả thù lao đúng ngày."

Thiệu Sinh hành lễ nói: "Bà chủ Tô khách sáo rồi, chỉ là chút việc nhỏ thôi."

Tô Y khẽ nói với Kỷ Vân Hành: "Con dẫn tiên sinh đến sảnh trước ngồi đi, bảo hạ nhân dâng trà ngon nhất cho y, con có vấn đề gì về mặt học thức đều có thể hỏi y, ta đi một chút sẽ quay lại."

Kỷ Vân Hành nghe dặn dò thì gật đầu, sau đó nhìn theo bước chân rời đi nhanh như gió của Tô Y, nàng đoán chắc là bà ấy muốn đi tìm Vương Huệ.

"Tiên sinh, mời theo ta." Kỷ Vân Hành đứng ra tiếp đón Thiệu Sinh.

Trong thời gian này, nàng luôn học cách quản lý gia đình với Tô Y, tuy rằng phần lớn mọi chuyện đều do Tô Y quyết định, nhưng hiện giờ người quản lý vẫn là đích trưởng nữ Kỷ Vân Hành. Những mối quan hệ xã giao thường ngày là không thể thiếu, Tô Y không thể thay thế để đại diện Kỷ gia được, cho nên đôi khi vẫn cần Kỷ Vân Hành đích thân đi tặng quà.

Chỉ là từ nhỏ Kỷ Vân Hành đã bị nhốt ở sân sau của Kỷ gia, đích nữ Kỷ gia mà người ngoài biết đến cũng không phải nàng. Về việc này, Tô Y đã cân nhắc lấy danh nghĩa Kỷ gia mở một buổi tiệc rượu, công bố thân phận đích trưởng nữ của Kỷ Vân Hành ra bên ngoài, chẳng qua do vẫn luôn bận rộn nên bà ấy chưa có thời gian chuẩn bị việc này.

"Ta cũng không phải tiên sinh tư thục của cô, Kỷ cô nương không cần phải gọi ta như vậy." Thiệu Sinh mỉm cười nói với nàng.

Kỷ Vân Hành gật đầu, ngơ ngác hỏi lại: "Vậy ta nên gọi huynh là gì?"

Thiệu Sinh đi cùng nàng một đoạn, bỗng nhiên mở lời: "Ta có một người muội muội cũng xấp xỉ tuổi cô nương, ta ở bên ngoài mưu sinh và chuẩn bị cho kỳ thi nên đã lâu chưa về nhà thăm muội ấy, nhìn thấy cô ta lại nhớ đến muội ấy."

Kỷ Vân Hành tò mò hỏi: "Nàng ấy trông giống ta lắm sao?"

Thiệu Sinh bèn cười khổ: "Tất nhiên không phải, chỉ là hai người đều là những cô nương trẻ tuổi, lại có tính tình điềm đạm, nên nhìn thấy cô ta mới nhớ đến muội ấy."

Kỷ Vân Hành không tán đồng những lời này: "Ta nghĩ rằng, mỗi người trên đời này đều không giống nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!