Chương 25: Tương tri vô viễn cận, vạn lý thượng vi lân.

"Sao vậy, luyến tiếc ta à?" Hứa Quân Hách dùng giọng nói nhẹ nhàng, giống như đang nói đùa với Kỷ Vân Hành: "Cô không trách ta trước kia đã lừa cô sao?"

Hắn biết Kỷ Vân Hành sẽ không trách mình, một là vì tính nàng mềm yếu, hai là do nàng nhút nhát.

Nhưng Hứa Quân Hách vẫn cố tình hỏi.

Kỷ Vân Hành rủ mi suy nghĩ, còn trả lời rất nghiêm túc: "Đó không tính là lừa gạt. Mỗi người đều có tâm sự của riêng mình, không muốn nói cũng là bình thường."

"Thật ra cô nhìn nhận rất thấu đáo." Hứa Quân Hách cười một cái rồi nói tiếp: "Lương Học là tên chữ của ta, cũng không tính là lừa cô."

Hắn bước lên vài bước, từ trong ngực lấy ra một tờ giấy rồi trải trên bàn, nói với nàng: "Cô lại đây."

Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn bước qua.

Trước bàn chỉ có một chiếc ghế, Hứa Quân Hách tự ngồi lên đó, để Kỷ Vân Hành ngồi lên tay ghế rộng, nói: "Đây là trước đó ta tranh thủ thời gian vẽ, định sửa lại sân nhỏ của cô."

Hắn đã sớm đoán được Kỷ Vân Hành không muốn rời khỏi cái sân nhỏ tồi tàn này, nên tự mình cầm bút vẽ một bức phác họa cải tạo sân nhỏ.

Chỉ là tài vẽ vời của hắn không được xem là đẹp, đường nét trên giấy loạn xạ cả lên, giống như rất nhiều ý tưởng chồng chéo lên nhau, Kỷ Vân Hành xem không hiểu.

Hứa Quân Hách chỉ ngón trỏ lên một điểm trên đó, nói: "Sân nhỏ này của cô cần phải lát gạch, nếu không mưa một chút là lầy lội bùn đất, đi lại sẽ bẩn giày, cho nên cỏ dại ở cả sân trước và sân sau đều phải được nhổ sạch, nếu cô muốn trồng hoa trong sân, có thể khai khẩn hai khu đất dọc theo bờ tường, nếu cô thấy cảnh sắc trong sân quá đơn điệu, có thể lát một lối đi nhỏ bằng đá ở giữa, chọn một ít sỏi ngũ sắc hay đá quý, lúc trời nắng, ánh sáng chiếu vào sẽ lấp lánh, nhìn cũng đẹp mắt."

"Trước phòng ngủ đào một rãnh nước nhỏ, dùng để treo màn nước, nước từ sau giếng sẽ chảy trực tiếp từ mái hiên xuống, nước chảy vào rãnh còn có thể nuôi vài con cá. Sân sau này của cô là chỗ rộng rãi, có thể mở rộng phòng ngủ về phía sau, để lại một góc đặt khối băng hoặc than củi, đông ấm hạ mát, sau này cô sẽ không còn chịu lạnh chịu nóng nữa."

Trước đây Hứa Quân Hách chưa từng bận tâm đến những việc này, nếu là trước kia, ai dám to gan bảo hắn thiết kế cải tạo sân cho người khác, hắn sẽ đá bay người đó ngay tại chỗ, đá đến khi người đó rụng hết răng mới thôi.

Nhưng Kỷ Vân Hành thì khác, không chỉ vì thân phận của nàng, mà còn vì con người nàng, cho nên trước khi trở về Kinh thành, hắn phải sắp xếp mọi thứ ổn thỏa cho Kỷ Vân Hành mới được.

Đêm mưa to hôm ấy, cảnh tượng Kỷ Vân Hành ngồi xổm trên đất nghịch bùn, đời này hắn chỉ nhìn một lần là đủ rồi.

Bên ngoài mưa dầm rả rích, ánh sáng trong phòng có chút mờ tối, sau khi thắp đèn lên, bóng của Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách phản chiếu lên bức tường phía sau, một cao một thấp.

Kỷ Vân Hành cúi đầu, ánh mắt chuyên chú dõi theo ngón tay của Hứa Quân Hách, nhìn hắn phác họa trên giấy từng đường nét lộn xộn, trong đầu dần hình thành cảnh tượng sân nhỏ mà Hứa Quân Hách thiết kế.

Hứa Quân Hách hỏi nàng thế nào, Kỷ Vân Hành chỉ biết gật đầu nói: "Tốt lắm."

Tiếng mưa tí tách dày đặc càng làm nổi bật sự yên tĩnh và an bình trong phòng, thỉnh thoảng có tiếng nói ôn hòa của Hứa Quân Hách vang lên, khi thì là Kỷ Vân hành gật đầu đáp lại.

Càng nói nhiều, Kỷ Vân Hành càng nhận ra rõ ràng là Lương Học thật sự sắp phải đi rồi.

Nàng bắt đầu ngẩn ngơ, nhớ đến buổi sáng tràn đầy sức sống đó, ánh mặt trời rực rỡ đến chói mắt. 

Lương Học lặng lẽ xuất hiện trên đầu tường, đến rất bất ngờ, nhiều năm qua như vậy, đó là lần đầu tiên có khách đến thăm sân nhỏ của Kỷ Vân Hành.

Tính tình hắn không tốt lắm, phần lớn thời gian khi đến sân nhỏ hắn đều tức giận. 

Tức vì mặt tường bong tróc làm bẩn y phục hắn, bực vì phòng ngủ nóng bức làm hắn toát mồ hôi, giận vì chó nhỏ vây quanh làm giày của hắn đều là lông.

Hắn luôn chê bai sân nhỏ tồi tàn của Kỷ Vân Hành, nhưng vẫn ngồi bên thềm cửa, kể cho nàng nghe về sự phồn hoa của Kinh thành, dùng vài câu ngắn gọn để miêu tả Hoàng thành mà Kỷ Vân Hành chưa từng đặt chân đến.

Sự đồng hành này khác hẳn với những gì dì Tô cho nàng, Kỷ Vân Hành cảm thấy dựa dẫm vào cuộc sống như vậy chỉ là chuyện bình thường.

Hứa Quân Hách luôn rời khỏi sân nhỏ của Kỷ Vân Hành trước khi mặt trời lặn, nhưng chưa từng làm Kỷ Vân Hành cảm thấy luyến tiếc lần nào.

Chỉ là lần này hắn nói phải về Kinh thành.

Kỷ Vân Hành chưa từng đi xa nhà, nhưng cũng biết giữa Linh Châu và Kinh thành cách trở trăm núi ngàn sông, khoảng cách này quá xa, xa đến mức nỗi nhớ mong của nàng dù có cưỡi gió cũng không thổi đến được. 

Có lẽ đời này sẽ không còn cơ hội gặp lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!