Hai năm trước, từ Bồ Cam qua Nam Hải Quan vào Yến quốc, vận chuyển ngàn cuộn lụa là gấm vóc, trăm rương ngọc ngà châu báu, mười con ngựa Hãn Huyết quý giá, cùng trăm cân tinh thiết.
Tất cả đều là cống phẩm dâng lên Đại Yến.
Sau khi qua Nam Hải Quan thì phải trải qua nhiều lần kiểm tra nghiêm ngặt, mỗi lần đi qua một nơi đều phải được quan viên cấp cao nhất của địa phương đó kiểm tra kỹ càng, ghi chép thành sổ sách dâng lên cấp trên.
Tổng cộng phải qua mười tám thành trì, Linh Châu chính là chặng cuối cùng.
Sau khi rời khỏi Linh Châu, những cống phẩm này sẽ được vận chuyển về Kinh cùng với thuế thu từ các nơi của Linh Châu.
Nói cách khác, muốn tham ô từ đống cống phẩm Hoàng gia này, phải sửa đổi cả mười bảy bản ghi chép trước đó, mới có thể che mắt thiên hạ.
Vậy hai miếng ngọc bích trong tay Kỷ Dục rốt cuộc từ đâu mà có?
Ngay khi bị tống vào ngục, ông ta đã sợ đến mức mất hồn mất vía, chưa đợi thẩm vấn đã khai ra toàn bộ.
Ông ta nói, hai năm trước một người đồng liêu tên Triệu Thuyên ở quan thự đột nhiên đến tìm ông ta, lấy lý do sợ vợ nên nhờ ông ta đưa hai hộp đồ này cho người thiếp thất đã bị phu nhân đuổi ra khỏi nhà và bán đến huyện Dương của mình. Lúc ấy Kỷ Dục có xem qua, trong hộp đều là đồ trang sức, cũng không có chỗ nào đặc biệt, ông ta nể mặt đồng liêu nên đồng ý, sau đó tìm người rồi đưa đồ, Triệu Thuyên đến nhà cảm tạ, tặng ông ta mấy hộp hương liệu, đợi đến khi Kỷ Dục mang về nhà mới phát hiện, trong hương liệu có đặt hai miếng ngọc bích.
Ông ta biết rõ quan viên trao đổi riêng tư là phạm luật, nhưng hai miếng ngọc bích kia thật sự quá đẹp, dù Kỷ Dục không sành về ngọc cũng có thể nhìn ra hai miếng ngọc kia quý giá đắt đỏ, tham niệm trong lòng trỗi dậy, cũng không dám đem bán ngọc lấy hiện kim, lúc này mới giữ lại ngọc và giao cho con cái.
Sau khi báo cáo việc này cho Hứa Quân Hách, hắn nghe xong cũng không có biểu hiện gì, thậm chí sắc mặt cũng không thay đổi, chỉ nói: "Thẩm vấn lại."
Trong nhà giam u ám ẩm ướt, tiếng khóc rên liên tục vang lên, trong đó xen lẫn hai tiếng quát bảo dừng lại của ngục tốt, vang vọng trong ngục giam sâu thẳm.
Hứa Quân Hách là một chủ tử quý giá, dù đi đến đâu cũng đều phải ngồi, ngay cả chỉ đến nhà lao để hỏi mấy câu, cũng phải cho người mang ghế dựa tới, dâng trà ngon hầu hạ.
Các nha dịch xung quanh đều cúi đầu không nói, dáng đứng thẳng tắp, không có chút động tác thừa nào.
Chẳng bao lâu, Ân Lang đã cầm đèn đẩy cửa bước vào, nhẹ giọng nói: "Điện hạ, Kỷ Dục đã khai ra toàn bộ."
Ngón tay Hứa Quân Hách nhẹ nhàng v**t v* chén trà, từ tốn đáp lại: "Thế nào?"
Miệng của hắn rất kén chọn, cho dù trà này đã là loại trà tốt nhất mà ngục tốt dâng lên, hắn vẫn không động đến ngụm nào, trà nguội rồi thì để người ta đổ đi rót lại.
Ân Lang đáp lời: "Ông ta nói quả thật ngay từ đầu đã biết hộp đồ mà Triệu Thuyên đưa không phải là gửi cho thiếp thất, mà là vật do quan trên tham ô mà có. Linh Châu là vùng giàu có phì nhiêu, thủ đoạn và quy trình ăn hối lộ đã rất tinh vi, quan trên muốn tham cái gì chỉ cần nói vài câu thôi, của cải tham ô sẽ được phân phát dần xuống từng tầng, đưa những thứ này đến tay những quan viên nhỏ không đáng chú ý trong quan thự, dùng đủ loại lý do đưa đi các nơi khác.
Như vậy, những bảo vật đó hoàn toàn sẽ không qua tay người trên, còn người dưới cũng không biết đồ vật này đến từ đâu và sẽ đi nơi nào."
Từ hơn mười năm trước, sau khi vụ án tham ô lớn của Bùi gia bị lộ ra, Hoàng Đế đã tra xét việc tham ô rất nghiêm ngặt, bất kỳ quan viên nào ở địa vị cao đều bị giám sát chặt chẽ, một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ bị báo cáo lên trên.
Vì thế những người động tay thực hiện thường là những quan viên nhỏ không được chú ý, có thể thần không biết quỷ không hay chuyển tang vật đi.
Giống như một tấm mạng nhện khổng lồ bao phủ quan thự Linh Châu, mỗi người dệt một sợi tơ, mạng lưới sẽ được hình thành.
Chỉ là hai năm trước, khi cống phẩm Hoàng gia này qua tay một viên quan không hiểu biết, bị giữ lại hai miếng ngọc bích.
Sau khi ngọc này bị tham ô, quan viên nhỏ kia mới phát hiện nó là củ khoai nóng phỏng tay, không thể bán lấy hiện kim, nếu không một khi lộ ra ngoài sẽ lập tức bị điều tra.
Ngọc bích này qua tay nhiều lần, cuối cùng rơi vào tay Kỷ Dục.
Do chức quan quá thấp nên ông ta biết rất ít về sự thật, trong lòng rõ ràng đó là thứ mà quan trên đã tham ô, nhưng hoàn toàn không biết đó là cống phẩm Hoàng gia, dưới sự thúc đẩy của lòng tham, ông ta đã mang ngọc đó tặng cho con cái, dặn chúng cất giấu cẩn thận.
Nếu không phải Hứa Quân Hách biến thành chó nhỏ một cách ly kỳ, bắt gặp Kỷ Doanh Doanh lấy ra miếng ngọc bích trong viện của Kỷ Vân Hành, e rằng hai miếng ngọc này sẽ bị giấu cả đời, không ai biết được.
Hứa Quân Hách đứng dậy, phất nhẹ ống tay áo, cười nói: "Linh Châu quả nhiên là địa linh nhân kiệt, là một nơi tốt."
Trong quan trạch Bắc thành.
Một thị nữ có khuôn mặt thanh tú bưng trà nóng, bước chân gần như không có tiếng động đi đến trước cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!