Kỷ Vân Hành có thể tự mình biện hộ.
Nhưng điều kiện tiên quyết là nàng phải ở trong một môi trường không có sự đe dọa hay uy h**p, hơn nữa còn phải im lặng thì nàng mới có thể tập trung tinh thần, tìm ra biện pháp giải quyết của riêng mình.
"Nhưng ta muốn bọn họ ra ngoài hết, bao gồm cả phu nhân." Kỷ Vân Hành đưa ra yêu cầu.
Kỷ Doanh Doanh nghe thấy yêu cầu này, lập tức sợ hãi nhìn mẹ mình, trong mắt ngấn lệ, chất chứa nỗi sợ hãi sâu sắc.
Vương Huệ bị một cước kia đá đến nửa sống nửa chết, ôm lấy vết thương muốn vùng vẫy ngồi dậy, định móc mảnh vải bố trong miệng ra để nói chuyện.
Nhưng bà ta còn chưa kịp mở miệng, Hứa Quân Hách đã ra lệnh một tiếng, tất cả nha dịch đã thúc giục người hầu ra khỏi cửa, ngay cả Vương Huệ không thể đứng dậy cũng bị khiêng ra ngoài cùng, cửa sảnh chính khép lại, chỉ còn lại lác đác vài người.
Hắn ngồi xuống vị trí chủ toạ mà Thường Khang vừa ngồi, Thường Khang đứng bên tay trái, bên tay phải là Ân Lang và Hạ Nghiêu.
Kỷ Vân Hành đứng giữa sảnh lớn, cách đó vài bước là Kỷ Doanh Doanh đang quỳ dưới đất.
Trong sảnh trở nên yên tĩnh, nhất thời không ai lên tiếng.
Hứa Quân Hách cũng không thúc giục, để cho Kỷ Vân Hành đứng đó tự suy nghĩ, hắn cũng rất muốn biết Kỷ Vân Hành sẽ dùng cách gì để tự minh oan.
Người này thường ngày nhát gan yếu đuối, bị ức h**p cũng không dám lớn tiếng với người khác, lúc này nhìn qua lại có vài phần cứng rắn.
Kỷ Vân Hành nhìn Hứa Quân Hách trước mặt, chợt cảm thấy như đã quay lại tiểu viện của mình.
Hứa Quân Hách sẽ sửa mái nhà cho nàng, sẽ trèo tường mang thuốc cho nàng, còn có thể leo cây hái hoa cho nàng, thậm chí có thể đá Vương Huệ một cú lộn nhào khi bà ta muốn bắt nàng lại.
Có Lương Học ở đây, sẽ không ai dám đánh nàng.
Nàng đứng đó một mình hồi lâu, đợi đến khi không còn sợ hãi nữa, cảm xúc dần bình tĩnh lại, mới đưa tay ra, mở một lòng bàn tay: "Có thể cho ta xem ngọc được không?"
Ân Lang nghe vậy, lập tức quay đầu nhìn Hứa Quân Hách.
Thông thường trong tình huống này, chỉ cần Hứa Quân Hách có một động tác hay ánh mắt rất nhỏ thôi, Ân Lang đã có thể phân biệt được hắn đồng ý hay từ chối.
Đó là nhãn lực y bồi dưỡng được qua nhiều năm hầu hạ bên cạnh Hứa Quân Hách.
Nhưng mà lần này Hứa Quân Hách lại không đưa ra chỉ thị nào cho Ân Lang, mà tự mình cầm lấy miếng ngọc trên bàn, đi hai bước đến trước mặt Kỷ Vân Hành đưa ngọc cho nàng.
Sau khi nàng nhận lấy, đặt trong lòng bàn tay quan sát tỉ mỉ.
Đây không phải lần đầu nàng nhìn thấy miếng ngọc này, nhưng lại là lần đầu tiên chạm vào nó.
Lạnh lẽo như băng, giống như là nước ngưng tụ mà thành, mặc dù cả miếng ngọc này đều xanh biếc sáng tỏ, không có màu sắc hỗn tạp gì, nhưng vẫn có thể mơ hồ thấy bóng ngón tay qua lớp ngọc.
Trong suốt như nước, tinh khiết như băng, quả thật là một món bảo vật hiếm có trên đời.
"Lúc trước ta có nghe Tiết thúc nói, ngọc bích trong thiên hạ, xét về chất ngọc và màu sắc, ngọc của Bồ Cam là quý giá và hiếm có nhất, mỗi miếng đều là có một không hai." Bụng ngón tay của Kỷ Vân Hành lướt qua ngọc, khẽ nói.
Hứa Quân Hách thầm nghĩ tên đồ tể mổ lợn đó cũng hiểu biết không ít.
Ngoài miệng lại nói: "Đây chính là ngọc của Bồ Cam."
Kỷ Vân Hành gọi: "Kỷ Doanh Doanh."
Kỷ Doanh Doanh sợ đến mức cả người run lên, quỳ trên đất không dám ngẩng đầu, hai chân đã mềm nhũn như sợi bún, dù cho lúc này có ai bảo nàng ta đứng dậy trả lời, nàng ta cũng không đứng dậy nổi, trong lòng sớm đã hoảng loạn như tơ vò.
"Muội nói miếng ngọc này là tặng ta muội, vậy ta hỏi muội." Kỷ Vân Hành dùng giọng điệu nghiêm túc hỏi: "Khối ngọc này có mấy miếng?"
Kỷ Doanh Doanh suýt nữa đã buột miệng trả lời hai miếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!