Khi Kỷ Dục mang theo tin tốt như vậy trở về nhà, chắc chắn đã mang đến một liều thuốc bổ cho Vương Huệ đang nằm trên giường bệnh, bà ta đã nằm liệt trên giường nhiều ngày, nay lại có tinh thần xuống giường.
Thậm chí bà ta còn tự mình dẫn theo người đến nhà kho để sắp xếp đồ đạc nọ kia.
Trước đó có không ít người đến Kỷ gia tặng lễ vật, phần lớn là vì chúc mừng đích nữ của Kỷ Dục đã đến tuổi cập kê.
Trong số các loại lễ vật, có không ít vàng bạc thật, còn có rất nhiều ngọc thạch châu báu, văn phòng tứ bảo và các vật phẩm trang trí khác, mặc dù không phải là bảo vật hiếm có khó tìm gì, nhưng chỉ cần tùy ý lấy ra vài món trong số đó cũng đủ để gia đình bình thường sống sung túc mấy năm.
Vương Huệ chỉ một lòng muốn con trai mau chóng trở về, nên đã chọn lựa những món đồ tốt nhất trong kho, đặt đầy một hòm lớn.
Kỷ Dục chỉ vừa ngồi xuống uống một ngụm trà thì thấy mọi thứ đã chuẩn bị xong, lập tức cho người hầu chuyển lên xe ngựa, vội vàng rời khỏi phủ.
Kỷ Doanh Doanh lo lắng bước đến bên cạnh mẹ mình, hỏi nhỏ: "Mẹ, ngày mai ca ca có trở về không?"
Vương Huệ xoa đầu Kỷ Doanh Doanh, từ khi nghe được tin tốt lành thì nụ cười trên mặt bà ta chưa hề phai nhạt, tràn đầy tự tin nói: "Đừng lo lắng, nếu lão gia đã nghe được lời của Hoàng thái tôn thì chắc chắn không thể sai được, ta còn nghe lão gia nói, Hoàng thái tôn rất yêu thích Viễn nhi, còn đặc biệt căn dặn thị vệ chăm sóc nó, không để Viễn nhi phải chịu khổ trong đó đâu.
Giờ ta sẽ sai phòng bếp chuẩn bị, ngày mai phải giúp Viễn nhi tẩy sạch hết uế khí."
Kỷ Doanh Doanh luôn cảm thấy có chút bất an, nhưng thấy mẹ vui mừng như vậy, nàng ta cũng vui vẻ theo.
Nghĩ đến những ngày huynh trưởng bị giam cầm, bầu không khí trong nhà đè nén đến mức thật sự làm người ta không thở nổi, bây giờ mới thả lỏng phần nào, nàng ta cũng không muốn nói đến những điều không may.
Tôi tớ trong Kỷ trạch bắt đầu bận rộn trở lại, không khí ảm đạm mấy ngày trước cũng không còn.
Mấy ngày trước khi Vương Huệ ngã bệnh, cũng không thấy bóng dáng mấy chị em dâu phòng khác đâu, bây giờ không biết nghe được tin tức từ đâu mà cùng nhau mang theo lễ vật kéo đến nhà, vây quanh Vương Huệ cười nói vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trong lòng Vương Huệ thừa biết trước đó bọn họ không có động tĩnh gì cũng là do trượng phu trong nhà chỉ thị, sợ Kỷ Viễn gây rắc rối nên vội vã cắt đứt quan hệ với chi trưởng, hiện giờ biết Hoàng thái tôn vẫn nghiêng về phía Kỷ Viễn nên tất cả đều chạy đến đây.
Nhưng đây cũng là lẽ thường ở đời, Vương Huệ chỉ nói vài câu lạnh nhạt, không làm khó quá nhiều, chỉ mong sao con trai sớm trở về.
Hôm nay Hứa Quân Hách cũng rảnh rỗi không có việc gì, sau khi gặp qua Kỷ Dục thì dẫn theo Hạ Nghiêu và Ân Lang đến tiểu viện của Kỷ Vân Hành.
Hắn trèo tường vào thì nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang leo lên cây.
Ngày thường nàng làm việc trông có vẻ vụng về chậm chạp, nhưng không ngờ tay chân lại nhanh nhẹn như vậy, leo lên được cái cây cao gần một trượng.
Trên khuỷu tay nàng treo một cái giỏ nhỏ, toàn thân áp trên nhánh cây, dùng chân đạp vào thân cây, hai tay áo vén lên để lộ hai cánh tay trắng nõn nà, cố hết sức vươn người hái những bông hoa dành dành trước mặt.
Chiếc váy xanh nhạt từ trên rủ xuống nhẹ nhàng đung đưa, mái tóc dài hơi rối, nhưng Kỷ Vân Hành đang chuyên tâm hái hoa nên không nhận ra nhánh cây nàng đang đè lên đã bắt đầu chịu không nổi sức nặng.
Lúc này cũng không biết nàng đã ở trên cây bao lâu mà đã hái được hơn nửa giỏ.
Dường như bị tán lá rậm rạp che khuất tầm nhìn, khi Hứa Quân Hách bước đến dưới tán cây, nàng mới trông thấy hắn.
Kỷ Vân Hành ném đóa hoa dành dành vừa mới hái vào giỏ, dùng mu bàn tay lau mồ hôi hai bên thái dương, cúi đầu nhìn thấy hắn, đôi mắt bỗng nhiên sáng lên, thoáng chốc như được ánh dương ban trưa chiếu rọi: "Lương Học? Sao ngài lại đến đây?"
Hiếm khi Hứa Quân Hách đến tiểu viện vào lúc giữa trưa thế này, bởi vì quá nóng.
Trong thời tiết oi ả thế này, tiểu viện của Kỷ Vân Hành quả thật là một nơi đáng sợ, cũng chỉ có người lớn lên từ nhỏ ở đây như nàng mới có thể thích ứng được, Hứa Quân Hách chỉ đứng ở đây một lúc đã thấy nóng không chịu nổi, hận không thể lập tức phá bỏ cái viện này để xây một hầm băng.
Nhưng hôm nay hắn lại đến vào lúc giữa trưa, điều này làm cho Kỷ Vân Hành cảm thấy kỳ lạ.
Hứa Quân Hách ngẩng đầu nhìn nàng, thấy khuôn mặt nàng bị mồ hôi nóng làm cho trắng mịn như ngọc, hoàn toàn không hiểu tại sao nàng lại chọn leo cây vào lúc nóng như vậy.
Hắn hỏi: "Cô ở trên đó làm gì?"
"Hái hoa đó." Kỷ Vân Hành lẩm bẩm: "Chẳng lẽ ngài không nhìn thấy sao?"
"Giữa trưa nóng như vậy, chỉ ngồi thôi cũng đã toát mồ hôi, vậy mà cô còn đi trèo cây." Hứa Quân Hách cảm thấy nàng không nói lời tử tế, giọng hắn hơi cao lên: "Cô vừa lẩm bẩm gì đó?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!