Kỷ Viễn vẫn nhớ rõ lời dặn dò của cha mình khi mang khối ngọc này về.
"Đây là một khối bảo ngọc, nhưng lai lịch có phần không tầm thường. Con phải cất kỹ, tuyệt đối không để người ngoài phát hiện ra."
Khối ngọc này rốt cuộc là loại ngọc gì, từ đâu mà đến, Kỷ Viễn hoàn toàn không biết.
Hắn ta chỉ biết rằng đây là một món bảo vật, nhưng quý giá đến mức nào thì lại không rõ, vì chưa bao giờ mang ra để người ngoài giám định, còn đám gia nhân trong nhà cũng không đủ kiến thức để phân biệt.
Bởi vì Kỷ Dục nghiêm túc dặn đi dặn lại, Kỷ Viễn cũng lo sợ bị người khác phát hiện ra, thế nên hắn ta luôn cất giấu kỹ lưỡng, thậm chí thỉnh thoảng còn đổi chỗ giấu, ngay cả người hầu thân cận cũng đề phòng.
Nhưng khoảng thời gian trước, lúc Kỷ Doanh Doanh gây náo loạn ở tiểu viện của Kỷ Vân Hành, muội muội có cầm khối ngọc này lắc lư trước mặt hắn ta.
Vài ngày sau đó, không biết Kỷ Viễn đã nghe được từ đâu rằng ngọc có linh tính, ngọc càng quý giá thì linh tính càng mạnh.
Đúng vào thời điểm đó, hắn ta gặp nhiều chuyện không thuận lợi, còn bị người ta khinh thường. Khó khăn lắm mới được Lý công tử hứa dẫn đến dự tiệc tẩy trần của Hoàng thái tôn, nhưng cuối cùng hắn ta lại bị coi khinh rồi bỏ rơi mất.
Trong lòng đầy phẫn uất, Kỷ Viễn càng nghĩ càng động lòng. Hắn ta bèn lôi khối ngọc bích ấy ra đeo lên người rồi chạy một mạch đến ngôi chùa nổi tiếng ở Linh Châu, dập đầu trước tượng Bồ Tát, cầu mong mình có thể đổi vận.
Nào ngờ điều ước thật sự linh nghiệm. Không bao lâu sau đó, ở lễ hội thuyền hoa Hoàng thái tôn đang đi đã dừng lại trước mặt hắn ta, hỏi hắn ta về chiếc dây thắt đeo bên hông từ đâu mà có.
Kể từ đó, vận may của hắn ta lên như diều gặp gió, Kỷ gia cũng nhờ thế mà được thơm lây.
Ngặt nỗi ngày nào cũng đeo khối ngọc này trên cổ, mà trang phục mùa hè lại mỏng, hắn ta sợ bị người khác phát hiện ra nên đã tháo xuống cất vào rương để giấu đi.
Ai ngờ sự việc lại trùng hợp đến vậy. Khối ngọc vừa cất chưa được mấy ngày, Hoàng thái tôn đã tỏ ra lạnh nhạt với hắn ta, Kỷ gia cũng bị rơi vào cảnh thảm hại rồi xuống dốc không phanh. Nghĩ đi nghĩ lại thấy có điều không ổn, Kỷ Viễn lại lấy ngọc ra đeo lên cổ, trong lòng còn thầm thề rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ tháo ra nữa.
Thành ra mới có chuyện Kỷ Viễn trong cơn say rượu liều lĩnh lấy ngọc ra làm vật thế chấp.
Giờ đây, khi nghe thấy lời Hứa Quân Hách nói, Kỷ Viễn hoảng loạn đến mức ngã quỵ xuống đất, run rẩy không thể đứng vững. Cơn say rượu đã hoàn toàn biến mất, vừa ngẩng đầu lên, hắn ta nhìn thấy đôi mắt của Hứa Quân Hách đang mỉm cười nhìn mình.
Đến lúc này, Kỷ Viễn mới thật sự hiểu ra — Kỷ gia đã xong đời rồi!
***
Dưới tầng một của đại sảnh, cánh hoa rơi rải rác khắp nơi, tiếng nhạc cụ càng lúc càng vang dội. Mọi người rời khỏi chỗ ngồi di chuyển đến nhảy múa cùng với các vũ cơ trên đài, không khí vô cùng vui vẻ.
Kỷ Vân Hành tay trái cầm cành hoa thêu vàng mà Liễu Kim Ngôn ném cho nàng, tay phải cầm một dải lụa đỏ lướt đi giữa đám đông.
Nàng bước đi rất dè dặt, sợ rằng những người đang nhảy múa xung quanh sẽ va phải mình, cũng lo làm hỏng bông hoa trong tay.
Thực ra Tô Y đã đề nghị nàng đặt hoa vào giỏ, nhưng Kỷ Vân Hành thích giữ nó nên muốn cầm mãi trong tay.
Đi qua đài cao hình trụ tròn ở giữa, bước thêm trăm bước nữa, nàng đã đứng dưới một gốc cây lớn.
Cái cây này không cao lắm nhưng có cành lá xum xuê, nó mọc sát bên tòa lâu, chia ra hàng trăm nhánh, lá cây xanh mướt đung đưa xào xạc trong làn gió.
Trên các cành cây đã treo đầy những dải lụa đỏ, xen lẫn vào đám lá xanh, dày đặc đến mức không còn chỗ trống.
Những dải lụa đỏ này phần lớn là do các nam nữ trẻ tuổi đến treo, cầu mong tìm được duyên lành.
Dù không phải là cây linh thiêng gì, nhưng các nam thanh nữ tú đến đây treo lụa cũng không phải vì muốn cầu được ước thấy, phần lớn chỉ để cầu một điềm lành mà thôi. Tô Y đưa cho nàng một dải lụa đỏ, bảo nàng cũng treo thử cho vui.
Kỷ Vân Hành đến dưới gốc cây, chọn một vị trí trống, nàng nhón chân kéo một nhánh nhỏ xuống rồi buộc dải lụa đỏ lên đó.
Sau khi nàng buông tay, cành cây bật lên, dải lụa đỏ đung đưa giữa không trung.
Kỷ Vân Hành ngẩng đầu lên, chần chừ không biết có nên chắp tay lại cầu nguyện một điều ước giống như những người khác hay không. Bất chợt, nàng nghe thấy có người gọi tên mình từ phía sau.
"Kỷ Vân Hành."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!