Chương 2: Để ta xem em là chó đực hay chó cái?

Tiếng chó con sủa rất chói tai, trong tiểu viện yên tĩnh hẻo lánh này thì lại càng vang vọng hơn nhiều, Kỷ Vân Hành sợ đến mức run rẩy, nàng vội vàng đặt ngón trỏ lên bên miệng: "Suỵt suỵt, đừng sủa nữa!"

Chỉ thấy chó con đột nhiên nhảy dựng lên, bốn chân ngắn cũn chống trên mặt đất sủa liên tục về phía Kỷ Vân Hành, dáng vẻ nhe răng trợn mắt trông rất hung dữ. Nhưng bởi vì bản thân nó là một chú chó nhỏ có bộ lông trắng tuyết rất dễ thương nên dù có sủa lớn cũng không có bao nhiêu uy h**p.

Kỷ Vân Hành buồn bực hỏi: "Học Học, em sao vậy?"

Rõ ràng đang ngủ ngon kia mà, sao mới tỉnh dậy đã sủa như nổi điên vậy chứ? Bình thường chó con tỉnh dậy nhìn thấy nàng đều sẽ khoái chí nhảy tới cọ vào chân nàng mới phải, nàng nói ra suy đoán của mình: "Chẳng lẽ nó gặp ác mộng? Nhưng chó con mà cũng nằm mơ sao?"

Hứa Quân Hách bị nàng làm cho tức giận sôi máu, những lời quát tháo và chất vấn ra khỏi miệng đều biến thành tiếng chó sủa, lúc này cuối cùng hắn đã phát hiện ra điều bất thường.

Hắn cúi đầu nhìn xuống thì hoảng hốt tột độ! Hắn chưa bao giờ đứng ở khoảng cách thấp thế này để nhìn xuống đất như vậy, trong tầm mắt chỉ có một đôi chân phủ đầy lông trắng, mà nhìn còn trông giống như chó con mũm mĩm vừa cai sữa vậy.

"Hú!!" Hứa Quân Hách phát ra tiếng hét đầy sợ hãi, đột nhiên hắn ý thức được một việc cực kỳ đáng sợ.

Đó chính là hắn – đường đường là Hoàng thái tôn cao quý của Đại Yến đã biến thành một con chó con!

Trong lúc nhất thời Hứa Quân Hách hoàn toàn không thể chấp nhận nổi chuyện này, hắn cho rằng mình bị điên rồi. Từ mấy ngày trước khi đến được Linh Châu, cơ thể hắn vẫn không được thoải mái, thái y luân phiên đến thăm khám chẩn đoán, chỉ nói sức khỏe hắn không có trở ngại gì, chỉ là không quen với khí hậu của Linh Châu. Thế là liên tiếp mấy ngày hắn chán ăn mất ngủ còn hay nằm mơ, uống nhiều thuốc mà vẫn không chuyển biến tốt, tâm trạng cũng u ám thất thường theo.

Đêm hôm qua khó khăn lắm mới vào giấc ngủ được, vốn nghĩ rằng mình sẽ có thể an yên ngủ một giấc bổ sung tinh thần, nào ngờ đang ngủ giữa chừng bị người ta đánh thức, vừa mở mắt ra hắn đã biến thành một con chó con?! Hứa Quân Hách nhất thời như gặp sét đánh, chỉ ngơ ngác đứng yên tại chỗ.

Kỷ Vân Hành nhìn chó con, thấy nó mở mắt ra đã nhe răng sủa bậy liên hồi, nổi điên xong thì lại đứng yên không nhúc nhích, dáng vẻ rất quỷ dị. Nàng mơ hồ cảm giác được chó con không bình thường, chần chừ đặt bánh thịt trong tay vào bát của mình, sau đó cúi người bế chó con lên, vừa vỗ ngực vừa v**t v* sau lưng: "Học Học, em cũng chưa ăn mà, sao giống như bị nghẹn vậy?"

Hứa Quân Hách vẫn chưa thể chấp nhận được việc mình bị biến thành chó thì đã bị người nọ bế lên vỗ ngực vuốt lưng, ngay lập tức lông trên người dựng đứng lên, đầu óc hắn nổ tung, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ, lập tức quay đầu lại muốn cắn càn.

Hành động này của nó làm cho Kỷ Vân Hành giật mình một phen, nàng buông tay ra theo bản năng khiến cho Hứa Quân Hách rơi xuống đất.

Hoàng thái tôn nhất thời không đề phòng đã ngã lăn quay, hắn đau đớn tru tréo một tiếng, bò dậy ngửa đầu mắng to về phía Kỷ Vân Hành.

Điêu dân to gan, dám cả gan ném ta xuống đất, ngươi có mấy cái mạng, có tin ta g**t ch*t ngươi không?

"Gâu gâu gâu gâu gâu gâu!"

Nói mau, việc này có phải do ngươi sử dụng tà thuật làm ra hay không!

"Gâu gâu gâu gâu gâu!"

Chó con cứ sủa mãi không ngừng, nếu như là người khác chắc chắn đã mất kiên nhẫn từ lâu, nhưng tính tình Kỷ Vân Hành vốn ôn hòa, nàng không hề nóng nảy mà kiên nhẫn ngồi xổm xuống đẩy chiếc bát vỡ bình thường chó con dùng để ăn cơm đến bên cạnh Hứa Quân Hách, nói: "Đừng sủa nữa, mau ăn đi, ta cố ý tách nhân thịt trong bánh ra để dành cho em đó."

Dáng vẻ đó giống như đang nghiêm túc giao tiếp với một con chó.

Hứa Quân Hách chính là Trữ quân đã được sắc phong, vinh quang cao quý vô cùng.

Trong cung đình, cho dù trên đường hắn gặp phải trọng thần ở cấp phẩm nào thì người nọ đều phải cung kính cúi đầu gọi hắn một tiếng Thái tôn Điện hạ. Cung nhân hầu hạ lại càng cẩn thận hơn, không dám chậm trễ sơ suất một chút nào, ngày nào cũng có đủ loại sơn hào hải vị bày ra ở trước mặt hắn, hắn chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày có người đặt bát cơm chó đến trước mặt bảo hắn ăn.

Nhất là khi đã biến thành chó, mũi của hắn vô cùng nhạy, cho dù không đến gần cái bát vỡ kia, hắn cũng đã ngửi thấy một mùi chua xộc đến hết sức gay mũi. Ánh mắt hắn liếc nhìn sang, ngay lập tức nhìn thấy cái màn thầu đã bốc mùi ghê tởm, suýt chút đã khiến hắn nôn ra ngoài.

Nói một cách thẳng thắn thì chính là, đồ ăn còn chẳng bằng thức ăn cho lợn.

Hứa Quân Hách giận dữ đá chân về phía trước, muốn đá cho vỡ nát cái bát chó ăn này ra mới hài lòng. Nhưng hắn vẫn chưa kịp thích nghi, quên mất mình đã biến thành chó con, đương nhiên sẽ không làm ra động tác đá bay cái bát đi được, thế là chân sau đá về trước hất đổ chiếc bát vỡ.

"Học Học!" Kỷ Vân Hành cất cao giọng gọi tên chó con.

Nàng không biết chó con này đang nổi điên cái gì nữa, cho nó ăn nó cũng không ăn, còn gân cổ lên sủa mãi, một hồi lâu mới đợi được nó yên tĩnh, vậy mà mới chớp mắt nó lại hất đổ bát cơm của mình.

Kỷ Vân Hành đưa tay ra vỗ vào mông chó con hai cái như đang khiển trách nó: "Vì sao em không ngoan ngoãn ăn cơm?"

Vỗ hai cái vào mông dường như nàng không dùng chút lực nào, thay vì nói là đánh chi bằng nói là v**t v* thì đúng hơn. Hứa Quân Hách vốn đang tức giận vì cảm thấy mình bị cợt nhả, hắn nổi trận lôi đình định lớn tiếng mắng chửi, nhưng lời ra khỏi miệng lại trở thành tiếng chó sủa liên tục.

Lúc này đây hắn thật sự phát điên rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!