Kỷ Vân Hành không ngờ lại gặp được Liễu Kim Ngôn ở đây.
Khi nàng đang ngồi ở ghế khách nhìn xung quanh, bất chợt nhìn thấy một cô nương đang ngồi trên chỗ đài cao ở tầng hai. Đôi chân nàng ấy thả xuống qua khe hở giữa các thanh lan can, vì đang mặc một chiếc quần lụa xanh mỏng, đôi chân trắng nõn thon thả thoắt ẩn thoắt hiện.
Trên cổ chân nàng ấy đeo vòng bạc có gắn chuông bạc, không mang giày, lúc đôi chân đung đưa kèm theo tiếng chuông leng keng, khiến cho những người khách phía dưới cứ mỉm cười ngẩng đầu nhìn lên. Có người còn lớn tiếng gọi, muốn thu hút sự chú ý của nàng ấy.
Tuy nhiên Liễu Kim Ngôn lại có vẻ không mấy hứng thú, nàng ấy nằm nhoài ra lan can nhìn xuống bên dưới, ánh mắt lướt qua lướt lại mà không dừng lại ở ai.
Kỷ Vân Hành vừa nhìn thấy nàng ấy đã lập tức đứng dậy, quay sang nói với Tô Y: "Dì Tô, con lên kia một lát."
"Con định đi đâu?" Tô Y ngạc nhiên nhìn nàng.
"Đi tìm bạn con." Nàng trả lời rất nghiêm túc.
"Lần đầu con đến đây, làm sao có bạn được?"
"Lần trước con gặp được ở lễ hội thuyền hoa." Kỷ Vân Hành nghiêng người ghé sát vào mặt Tô Y, chỉ về một hướng: "Ở đằng kia."
Tô Y nhìn theo hướng nàng chỉ, liền thấy cô nương đang đung đưa đôi chân gắn vòng bạc, ngạc nhiên nói: "Đó là vũ cơ Du Dương đấy."
Kỷ Vân Hành gật đầu: "Nàng ấy từng nói với con mình đến từ Du Dương."
Tô Y nhìn thấy Liễu Kim Ngôn dung mạo xinh đẹp, dáng vẻ hờ hững, dù ở trước bao ánh mắt thèm muốn vẫn thản nhiên như không, phong thái thế này rõ ràng không phải vũ cơ tầm thường.
Những kỹ nữ Du Dương nổi tiếng khắp thiên hạ, được chăm chút từ nhỏ mà thành, họ ăn mặc dùng ở đều hết sức xa hoa, ở các khía cạnh bồi dưỡng cũng đều xuất sắc, dù nam nhân bình thường có vung tay bỏ ra ngàn vàng cũng không thể có được. Loại kỹ nữ này đều phục vụ cho các quan lại quyền quý.
Mà người bạn Kỷ Vân Hành nhắc đến, rất có thể là một trong những kỹ nữ cao quý như vậy.
Những nữ tử này thường vô tình bạc nghĩa, Tô Y chỉ sợ rằng Kỷ Vân Hành nhiệt tình đến gặp rồi sẽ phải thất vọng ra về.
Tô Y kéo tay Kỷ Vân Hành, khẽ khuyên nhủ: "Hữu Hữu à, các vũ cơ Du Dương hôm nay đến đây không phải để vui chơi, họ đang bận việc chính đấy. Con mà đi làm phiền họ chẳng phải không đúng sao?"
Kỷ Vân Hành nhìn về phía Liễu Kim Ngôn: "Nhưng nhìn nàng ấy chẳng giống đang bận rộn."
Tô Y lại nói: "Nếu nàng ấy thực sự rảnh rỗi và thật lòng coi con là bạn, khi nhìn thấy con tất nhiên sẽ tự đến tìm, cần gì con phải lên đó đi tìm nàng ấy?"
Kỷ Vân Hành nghe vậy, mới từ từ ngồi xuống.
Nàng chợt nhớ lại người mà nàng thoáng thấy rất giống Lương Học trước đó.
Vì người đó không chào hỏi với nàng nên Kỷ Vân Hành tin chắc hắn không phải Lương Học. Nhưng nghĩ lại, có lẽ người đó chính là Lương Học, chỉ là hắn không muốn chào nàng ở chỗ đông người này.
Kỷ Vân Hành lẩm bẩm: "Dì nói đúng."
Xung quanh vẫn ồn ào, mọi người nâng ly chúc tụng, cười nói vui vẻ, trong không khí vừa có sự tao nhã lại vừa có vẻ tầm thường.
Kỷ Vân Hành liên tục ngẩng đầu lén nhìn Liễu Kim Ngôn, khi bị Tô Y phát hiện, bà sợ rằng một ánh mắt nhiệt thành của nàng chạm phải ánh nhìn lạnh lùng của vũ cơ kia, thành ra bà nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý của nàng, ép nàng ăn thêm ít bánh ngọt rồi trò chuyện với nàng.
Kỷ Vân Hành ăn quá nhiều bánh ngọt đến nỗi bụng căng tròn, không thể ăn thêm được nữa thì Tô Y mới chịu dừng lại.
"Dì Tô, con muốn đi tìm nàng ấy." Kỷ Vân Hành nói.
Tô Y thấy nàng vẫn còn lưu luyến vũ cơ ở tầng hai, bà thở dài một tiếng rồi nói: "Nếu con thật sự muốn tìm nàng ấy thì cứ đi, nhưng nếu nàng ấy giả vờ không quen biết con thì nhớ quay lại đây, đừng làm phiền người ta."
Kỷ Vân Hành vui vẻ mỉm cười, gật đầu đồng ý rồi đứng dậy rời đi.
Ánh mắt Tô Y dõi theo bóng lưng nàng, nhìn nàng từng bước nhẹ nhàng đi qua những chỗ ngồi đông đúc và dòng người qua lại.
Bà hiểu rằng, dù bề ngoài trông Kỷ Vân Hành có vẻ mềm mỏng yếu đuối, nhưng thực ra nàng không phải là người luôn thụ động. Khi nàng muốn gì, nàng sẽ chủ động tìm kiếm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!