Tin tức Hoàng thái tôn sẽ đến làm khách tại Kỷ gia như mọc thêm cánh bay theo gió lan truyền khắp Linh Châu. Kỷ Dục – một tiểu quan Bát phẩm, dù có đứng trong nha môn cũng là sự tồn tại vô cùng tầm thường, cũng chỉ có đám người Kỷ gia vì muốn giữ thể diện cho ông ta nên lúc đi ra bên ngoài mới gọi ông ta là quan lão gia. Chứ thực ra trong nha môn, ông chỉ là một kẻ chạy việc vặt.
Linh Châu xưa nay chưa từng có nhân vật lớn nào tên Kỷ Dục, cho đến khi Hoàng thái tôn theo chân Thiên tử quá bộ đến vùng sơn thủy này, sau khi dạo chơi quanh Linh Châu hai vòng, còn mang theo bên mình một thiếu niên tên là Kỷ Viễn. Mọi người nghe tiếng gió mới vội đi điều tra thì biết được, đó chính là con trai trưởng của Kỷ Dục.
Không ai biết con trai của một tiểu quan Bát phẩm đã làm thế nào để lọt vào mắt xanh của Hoàng thái tôn, ngày thường khi thưởng hoa hay nghe khúc, Hoàng thái tôn đều dẫn Kỷ Viễn theo.
Đến nay lại còn muốn đến làm khách tại Kỷ gia, chuyện này khiến ai ai cũng kinh ngạc.
Mọi người đều rõ, kể từ sau khi Hứa Quân Hách đến Linh Châu, hắn chưa từng bước vào phủ quan của bất kỳ quan viên nào. Số người gửi thiệp mời hắn đến chơi phủ xếp hàng dài, nhưng chẳng có ai nhận được lời hồi đáp.
Vậy mà giờ hắn lại đồng ý đến Kỷ gia, thật là chuyện khiến người ta kinh ngạc vô cùng.
Kỷ Dục cũng sửng sốt không kém, khi con trai mang tin vui động địa này về nhà, ông ta mừng đến mức suýt ngất xỉu, vừa vỗ tay vừa cười vang trong chính đường, còn luôn miệng nói rằng tổ tiên Kỷ gia phù hộ.
Ngoài mặt thì nói Hoàng thái tôn chỉ đến Kỷ gia ăn một bữa cơm đơn giản, nhưng thực chất khi các thế lực quyền quý khắp nơi nghe tin nhất định sẽ dò la tình hình, đồng thời tìm cách kết giao với Kỷ gia. Chỉ riêng việc Kỷ Viễn theo chân Hứa Quân Hách đi chơi suốt nửa tháng đã khiến những bảo vật gửi đến Kỷ gia chất đống không hết. Đợi đến khi Hứa Quân Hách thật sự tới Kỷ phủ, e rằng ngày hôm sau Kỷ Dục sẽ được cấp trên trọng dụng cho thăng quan tiến chức cũng chưa biết chừng.
Hơn nữa mọi người đều biết rằng, ban đầu Hoàng thái tôn chỉ bị thu hút bởi cái dây thắt đeo trên người Kỷ Viễn, nay lại đích thân đến Kỷ gia, chủ mẫu Kỷ gia chắc chắn sẽ dẫn theo con cái của mình ra nghênh đón quý khách.
Hoàng thái tôn năm nay vừa tròn tuổi đội mũ, vẫn chưa lập chính thê mà bên cạnh cũng không có thiếp thất. Nếu hắn để mắt đến cô nương nhà nào, chỉ cần một câu nói cũng đủ định đoạt.
Người bên gối của Trữ quân dù có là một thiếp thất, tương lai ắt hẳn sẽ có mệnh phú quý.
Một viên quan thấp bé như Kỷ Dục đã định sẵn cuộc đời xoàng xĩnh ở tại Linh Châu, ông ta vốn chẳng thể với tới địa vị cao sang, số phận của con cái trong nhà cũng chẳng hơn gì, làm gì có chuyện dám để mắt đến hoàng thân quốc thích?
Nào ngờ lần này may mắn đến, người nghe tin đều thầm thở dài than rằng tổ tiên Kỷ gia thật sự đang phù hộ cho họ.
Kỷ Dục vì muốn khoe khoang nên đã nghĩ đủ mọi cách, ngay cả đám hạ nhân ra ngoài mua sắm cũng được dặn dò kỹ lưỡng, gặp ai cũng phải nhắc tới chuyện này, dù người ta không hỏi cũng phải tự kể.
Chủ nhân nhận được vinh sủng, hạ nhân trong phủ dường như cũng được hưởng lây, nói chung ai đi ra ngoài cũng thấy hãnh diện.
Ngay cả Kỷ Vân Hành cũng được tặng một bộ váy áo tinh xảo.
Hoàng thái tôn đến Kỷ gia, Kỷ lão gia sẽ dẫn cả nhà ra cửa đón tiếp, dù có gãy chân cũng phải lết đến chứ không được vắng mặt, mà Kỷ Vân Hành với tư cách là đích trưởng nữ, dù không được người nhà yêu thương cũng cần phải tham dự.
Vương Huệ chắc hẳn cho rằng nhất định không thể để Hoàng thái tôn cảm thấy lão gia đối xử tệ bạc với trưởng nữ của vợ cả, vì thế nên y phục trang sức của Kỷ Vân Hành đều có phẩm chất tương đương với Kỷ Doanh Doanh. Chỉ là thời gian quá gấp, không kịp may trang phục mới cho nàng, thành ra bà ta mới lấy y phục của Kỷ Doanh Doanh đưa đến tiểu viện.
Kỷ Doanh Doanh đang tuổi lớn nên mỗi lần may y phục, Vương Huệ đều làm dư ra vài ba bộ.
Kỷ Vân Hành cao hơn nàng ta nửa cái đầu, dáng người mảnh mai nên mặc y phục của Kỷ Doanh Doanh cũng không khác biệt mấy.
Vì chuyện này mà Kỷ Doanh Doanh còn náo loạn một phen. Đó đều là những bộ y phục mới mà nàng ta rất thích, không muốn cho Kỷ Vân Hành bộ nào cả. Vương Huệ phải dỗ dành rất lâu nàng ta mới đồng ý.
Y phục mang đậm sở thích của Kỷ Doanh Doanh, màu sắc vô cùng rực rỡ, cả bộ váy áo màu xanh ngọc trông tựa như lông chim công. Khi ánh mặt trời chiếu vào lại càng thêm sáng rực, mặc trên người Kỷ Vân Hành lại tôn lên làn da trắng như tuyết của nàng.
Hạ nhân búi nửa phần tóc của nàng lên, mái tóc đen tuyền xõa khắp lưng, điểm xuyết hai cây trâm bạc hình cánh bướm.
Nàng để mặt mộc không phấn son, chỉ có đôi mắt đen và làn da trắng, đôi môi thoa chút son đỏ là điểm nhấn duy nhất trên khuôn mặt nàng.
Vương Huệ thật sự đã dồn hết tâm tư vào chuyện này, bà ta còn bảo Thu Quyên dẫn người đến trang điểm cẩn thận cho Kỷ Vân Hành. Sau một hồi giày vò, dù nàng không mang vẻ giàu sang phú quý, nhưng cũng toát lên nét thanh nhã trong sáng.
So với vẻ lộng lẫy của Kỷ Doanh Doanh thì có phần kém hơn, nhưng không đến nỗi khiến người ta nghĩ rằng lão gia khắt khe với đích nữ.
Mới sáng sớm, Kỷ Vân Hành đã được đưa tới gian phòng ở tiền viện.
Vừa bước vào cửa, nàng đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả bên trong, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Hạ nhân cũng không thông báo là Kỷ Vân Hành đã đến.
Nàng đã quen với kiểu coi khinh thế này, nàng cúi đầu đi vòng qua bình phong, chỉ thấy gian phòng đã chật kín người.
Ngoài Vương Huệ ra, Kỷ Dục còn có bốn thiếp thất, sinh ra tổng cộng bảy người con, trong đó Kỷ Vân Hành là con của vợ cả Bùi Vận Minh, Kỷ Viễn và Kỷ Doanh Doanh là con của Vương Huệ. Những đứa trẻ còn lại đều là con của thiếp thất, đứa nhỏ nhất mới chỉ bốn tuổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!