Kỷ Vân Hành đờ đẫn liếc nhìn Hứa Quân Hách, khóe miệng khẽ hạ xuống, tỏ vẻ không vui.
Hứa Quân Hách không để tâm đến thái độ ấy, hắn đi đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, từ phía bên nhìn sang, gò má của Kỷ Vân Hành còn có chút da thịt để lộ ra đường cong mềm mại tạo nên vẻ nữ tính dịu dàng.
Nàng ngồi yên không nhúc nhích, không biết đang nghĩ gì.
Con chó nhỏ lấm lem bùn đất bám sát bên nàng.
Trông nàng giống như đã bị sốt đến ngớ ngẩn.
Hứa Quân Hách thầm nghĩ, vốn dĩ đã ngốc, chẳng lẽ còn có thể ngốc hơn nữa sao?
Nhớ đến việc lỡ hẹn hôm qua, Hứa Quân Hách có hơi áy náy trong lòng, nói: "Hôm qua bận vài việc nên đã quên đến đây. Đến khi nhớ ra thì trời lại đổ mưa to, vì vậy mới lỡ hẹn."
Kỷ Vân Hành vẫn không trả lời, đôi mắt nàng chớp rất chậm, như thể có thể ngả đầu xuống giường ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào.
Hứa Quân Hách lại nói tiếp: "Sáng sớm ta đến thăm cô, gọi mãi mà không thấy cô đáp lại, cho nên mới tự ý đi vào phòng ngủ của cô."
Kỷ Vân Hành vẫn không có phản ứng.
Hắn liền gọi tên nàng: "Kỷ Vân Hành."
Lúc này nàng mới có động tĩnh, khẽ chớp mi mắt nặng trĩu, uể oải quay đầu nhìn về phía Hứa Quân Hách.
"Cô đang làm gì vậy?" Hứa Quân Hách lúc này cảm thấy hình như cơn sốt cao đã thật sự làm nàng mụ mẫm, hắn đứng dậy bước đến gần muốn kiểm tra xem nhiệt độ trên người nàng.
"Ta mơ thấy mẹ ta." Kỷ Vân Hành đột nhiên mở miệng, giọng khàn khàn nói: "Nhưng vừa tỉnh lại, đã không còn thấy bà đâu nữa."
Sau khi đã ngủ được một lúc, cơn sốt cao trên người Kỷ Vân Hành đã bắt đầu giảm dần, mặc dù đầu vẫn còn đau, nhưng ý thức dần khôi phục trở lại.
Đã lâu rồi nàng không mơ thấy mẹ mình.
Khi còn nhỏ, mỗi khi nàng ốm yếu khó chịu sẽ quấy khóc, Bùi Vận Minh sẽ luôn ôm nàng vào lòng. Chỉ cần ngửi thấy mùi hương trên người mẹ, Kỷ Vân Hành sẽ nhanh chóng bình tĩnh trở lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sau này khi mẹ đã qua đời, không biết là ai đã phái người đến lục soát khắp tiểu viện, gần như lấy đi hết mọi thứ thuộc về Bùi Vận Minh. Những bộ y phục cũ còn lại của bà, Kỷ Vân Hành đã mặc đến khi sờn rách, giặt nhiều lần đến nỗi chỉ còn lại mùi xà phòng.
Đã lâu lắm rồi Bùi Vận Minh không xuất hiện trong giấc mơ của nàng với mùi hương quen thuộc đó.
Trong giấc mơ nàng có tất cả, nhưng khi tỉnh lại, tất cả đều biến mất.
"Nhưng ngực của mẹ lại cứng hơn thì phải." Kỷ Vân Hành lẩm bẩm, rồi lại ngã xuống giường: "Ta phải ngủ thêm một lúc nữa mới được."
Nàng nằm xuống, tự cuộn chiếc áo choàng trên giường lại quấn một nửa lên người mình.
Chiếc giường tre đã bị ngấm nước tỏa ra một mùi ẩm mốc khó chịu, hòa lẫn với mùi hương nhàn nhạt trên áo choàng, Kỷ Vân Hành lúc ngửi thấy lúc không.
Nàng nắm chặt áo choàng đưa lên gần mũi hít một hơi thật sâu.
Hứa Quân Hách đứng bên giường, cảm thấy hành động của nàng rất kỳ quặc.
Dù sao đó cũng là áo choàng của hắn, bị Kỷ Vân Hành nắm lấy ngửi tới ngửi lui như chó con khiến hắn cảm thấy không được thoải mái.
Hắn tiến tới kéo nàng dậy, cuộn chiếc áo choàng nhăn nheo lại rồi tiện tay ném sang một bên giường. Hắn nghĩ lúc này chắc hẳn Ân Lang đã sắp mang thuốc về đến nơi, liền nói: "Đừng ngủ nữa."
Kỷ Vân Hành ngồi dậy, ngẩn ngơ nhìn hắn.
"Căn phòng này của cô đã bị ngấm nước thành ra thế này, cô định làm thế nào?" Hứa Quân Hách bắt chuyện, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
"Qua vài ngày nữa sẽ khô thôi." Kỷ Vân Hành trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!