Chương 16: Tất cả hành động đều xuất phát từ bản năng

Kỷ Vân Hành vốn có thân thể yếu ớt, lúc đang chơi bùn nàng đã biết chắc rằng mình sẽ bị bệnh.

Ở Linh Châu hiếm khi có cơn mưa lớn như vậy. Trước đây mỗi khi mưa, Kỷ Vân Hành sẽ dùng chậu hứng nước rồi mang ra ngoài sân đổ. Dù cực nhọc, nhưng ít nhất phòng ngủ của nàng sẽ không bị ngập nước đến mức không còn chỗ đặt chân thế này.

Nhưng trận mưa hôm nay thật sự quá lớn, một mình nàng không tài nào xoay sở kịp.

Chậu nước này vừa được mang đi đổ thì chậu khác đã đầy, đến cuối cùng nàng chỉ đành bỏ gánh ngồi một bên, nhìn mưa xối xả ngập tràn trong phòng.

Có lẽ đêm tối còn dài, Kỷ Vân Hành biết rằng đêm nay nàng sẽ không thể ngủ trên giường được, nên để giết thời gian, nàng dứt khoát tìm một chỗ bùn đã được nước mưa ngấm mềm để bắt đầu nghịch bùn.

Nàng nặn ra những xiên kẹo hồ lô mà nàng thèm ăn, nặn tiếp mấy chú chó nhỏ Học Học bằng bùn. Cuối cùng, khi cảm thấy cơ thể bắt đầu nóng dần lên, nàng vội vã rửa sạch tay chân rồi trèo lên bàn ngủ.

Nếu như ngủ được, những cảm giác khó chịu khi mắc bệnh sẽ giảm bớt rất nhiều, đây là kinh nghiệm mà nàng tích lũy sau nhiều lần đau ốm.

Thế nhưng đêm nay Kỷ Vân Hành không ngủ yên được. Đến nửa đêm, nàng cảm nhận được chó con nhảy lên bàn ngồi xổm bên cạnh nàng.

Nàng muốn mở mắt nhìn chó con, muốn đưa tay ra v**t v* nó, nhưng cơn sốt mỗi lúc một nặng khiến nàng bị nhốt trong cơn mê man, dù nàng đã nhiều lần cố gắng tỉnh dậy, cuối cùng vẫn thiếp đi.

Đến nửa đêm gần sáng, mưa cũng đã ngừng rơi, Kỷ Vân Hành tỉnh táo được trong chốc lát.

Trước đây mỗi khi bị bệnh, nàng đều nằm trên giường cho đến khi cảm thấy khá hơn rồi mới ra ngoài mua thuốc. Nhưng lần này, nàng chợt nhớ ra rằng cánh cửa bên hông ở sân sau đã bị thay ổ khóa, nàng không thể lẻn ra ngoài như trước nữa, cho nên lần này chỉ có thể cố chịu đựng.

Kỷ Vân Hành thường xuyên bị sốt cao, trong lòng nàng đã nắm chắc, nàng biết rõ nếu mình không uống thuốc thì phải chịu đựng bao lâu thì cơ thể mới dần hồi phục. Có những lúc bệnh tật lại gặp đúng ngày thời tiết lạnh giá, nàng lười ra ngoài, chỉ cuộn mình trong chăn chờ đợi đến lúc hạ sốt.

Vì thế, nàng không quá lo lắng cho sức khỏe của mình, chỉ cảm thấy dạo này vận rủi cứ bủa vây lấy nàng không buông.

Sau khi mưa tạnh, những tiếng mưa lộp độp bên mái nhà cũng dần biến mất. Trong cơn mê man, thính giác của nàng cũng suy giảm, rất nhiều âm thanh nhỏ không thể nghe rõ khiến nàng cảm thấy xung quanh thật tĩnh lặng, ngay cả chó con cũng chẳng có động tĩnh gì.

Giống như những ngày trước đây, trong tiểu viện chỉ có duy nhất một mình nàng.

"Kỷ Vân Hành."

Có ai đó gọi tên của nàng.

Nàng không nghe thấy.

Sau đó, giọng nói ấy lại gọi một lần nữa: "Kỷ Vân Hành."

Tiếng gọi này giúp nàng tỉnh táo đôi chút, dường như nhận ra có người đang thực sự gọi mình.

"Kỷ Vân Hành." Lúc giọng nói này phát ra lần nữa là ở vị trí ngay bên cạnh nàng.

Tiếp đó bỗng có một cánh tay luồn qua vai và eo nàng, dùng một lực mạnh mẽ bất ngờ xuất hiện bế bổng nàng khỏi chiếc bàn cứng nhắc, sau đó đưa nàng vào trong một vòng tay mềm mại và ấm áp.

Kỷ Vân Hành sốt đến mơ màng, vô thức muốn vùng vẫy.

"Là ta." Hứa Quân Hách nhẹ nhàng thắt chặt vòng tay, không để nàng giãy giụa: "Ta sẽ đưa cô đi khám bệnh."

Kỷ Vân Hành vẫn chưa tỉnh hẳn, không thể nhận ra giọng nói của hắn, trong cơn quẫy đạp hỗn loạn, nàng thoáng ngửi thấy một mùi hương thanh nhã.

Đó là một mùi hương khắc sâu trong xương tủy, đọng lại từ những năm tháng đã qua, khiến Kỷ Vân Hành chìm vào một giấc mơ yên bình, từ đó buông cánh tay ra từ bỏ việc giãy giụa.

Thậm chí, nàng còn chủ động rúc vào lòng người kia.

Hứa Quân Hách bước được hai bước bỗng dừng lại, cúi đầu nhìn xuống, nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang dùng cái đầu lông xù của mình cọ vào ngực hắn.

Kỷ Vân Hành thực sự rất nhẹ, như thể xương cốt khắp người nàng chẳng dính chút thịt nào, khiến Hứa Quân Hách có phần ngạc nhiên khi bế nàng lên.

Nàng co người lại như đang cố hấp thụ hết chút hơi ấm từ cơ thể hắn, nửa khuôn mặt đã rúc vào trong áo choàng của hắn, lộ ra dáng vẻ ỷ lại thấy rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!