Hứa Quân Hách dùng móng vuốt đập vào cửa, tuy âm thanh rất nhỏ nhưng vì đêm tối quá yên tĩnh nên Kỷ Vân Hành chắc chắn sẽ có thể nghe thấy.
Nàng vốn chỉ cần nghe thấy tiếng động từ chó con là sẽ đến chơi cùng nó, buổi tối cũng thường dắt nó vào phòng ngủ chung.
Thế nhưng hôm nay, dù đã nghe tiếng động ở cửa nhưng nàng lại không có chút phản ứng nào.
Hứa Quân Hách tiếp tục dùng móng cào vào cửa, nhưng vẫn không nghe thấy Kỷ Vân Hành có động tĩnh gì.
Vào lúc hắn cho rằng nàng đã ngủ rồi, lại đột nhiên nghe thấy giọng nói vang lên khe khẽ từ trong phòng: "Học Học, mau đi ngủ đi."
Giọng nói ấy vô cùng yếu ớt, nếu không phải Hứa Quân Hách biến thành chó con có thính giác nhạy bén hơn người chắc chắn sẽ không thể nghe thấy được.
Rõ ràng là nàng đã gặp chuyện gì đó, cho nên tâm trạng mới suy sụp đến tận đáy như vậy, thậm chí có lẽ nàng đã khóc nhiều đến khàn cả giọng.
Hứa Quân Hách không gõ cửa nữa mà quay lại nằm dưới gốc cây, gác đầu lên hai bàn chân trước đang bắt chéo.
Bây giờ hắn chỉ là một chú chó con, không thể làm gì được. Muốn biết Kỷ Vân Hành đã xảy ra chuyện gì, chỉ còn cách đợi đến sáng hôm sau.
Tất nhiên, không cần suy nghĩ nhiều hắn cũng đoán ra được, chắc chắn là nàng lại bị kẻ chanh chua nào đó bắt nạt rồi lại trốn đi khóc một mình.
Hứa Quân Hách nghĩ bụng, dù nàng có hơi ngốc nghếch nhưng cũng khá ngoan ngoãn, vì thế hắn có thể giúp nàng bày cách trừng trị những kẻ đã ức h**p nàng.
Sáng sớm hôm sau khi trời vừa hửng sáng, hành cung đã trở nên nhộn nhịp. Đám thái giám bận rộn thay y phục, chải tóc, chuẩn bị ngựa cho Hứa Quân Hách, cung kính tiễn hắn xuống núi.
Đây không phải lần đầu tiên hắn đến tiểu viện của Kỷ Vân Hành, nhưng lần này tốc độ nhanh hơn hẳn, có lẽ vì hắn đã suy nghĩ cả đêm không biết rốt cuộc nàng đã bị ức h**p thế nào, khiến hắn vừa trở lại hình người đã muốn biết được ngay câu trả lời.
Trên đường đi từng cơn gió mát của buổi sớm phả vào mặt, Hứa Quân Hách cưỡi ngựa đến nơi lại trèo tường vào trong, động tác vô cùng thuần thục.
Hắn đến bên cửa sổ, trước tiên lắng nghe động tĩnh bên trong. Cứ nghĩ Kỷ Vân Hành còn đang ngủ, nhưng không ngờ nàng đã tỉnh, không biết là đã vô tình đụng vào chỗ nào mà cứ một chốc lại phát ra tiếng kêu đau khẽ khàng.
Hứa Quân Hách gõ nhẹ lên cửa sổ, gọi nàng: "Kỷ Vân Hành."
Người bên trong giật mình một phen, dường như lại va phải thứ gì đó, phát ra tiếng va chạm loảng xoảng.
"Đồ nhát gan này." Hứa Quân Hách lẩm bẩm, nói tiếp: "Mở cửa đi."
Kỷ Vân Hành không đáp lại.
Hắn chờ một lúc rồi lại hỏi: "Tại sao không trả lời?"
Đợi một lúc lâu sau, giọng nói của Kỷ Vân Hành mới truyền ra ngoài, nghe còn trầm khàn hơn cả tối qua: "Ngài đi đi."
"Ta vừa mới tới, cô đã muốn đuổi ta đi rồi sao?" Hứa Quân Hách hỏi.
"Dì Tô không cho phép ta nói chuyện với ngài." Kỷ Vân Hành trả lời.
Lời này khiến Hứa Quân Hách thấy rất buồn cười. Rõ ràng ba ngày trước lúc nàng muốn ra ngoài tìm dì Tô của nàng mọi thứ vẫn tốt đẹp, hỏi câu nào nàng cũng ngoan ngoãn trả lời. Sao mới ba ngày không gặp, nàng mở miệng lại nói không muốn nói chuyện với hắn?
"Lý do là gì? Ta đâu có làm gì hại cô, vì sao không thể nói chuyện với ta?"
Nào ngờ Kỷ Vân Hành đã lập tức tiếp lời: "Ba ngày trước lúc ta đang đi ngài đã ngáng chân ta."
Trông như thể nàng luôn ghi nhớ mối thù này.
"Nhưng cô cũng có ngã đâu." Hứa Quân Hách đáp lại.
"Ngài còn kéo ta ra khỏi cửa sổ nữa."
"Ta chỉ muốn cô ra ngoài nói chuyện với ta thôi." Hứa Quân Hách khựng lại: "… Giống như bây giờ vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!