Tô Y ở trong phòng trò chuyện với Kỷ Vân Hành một lúc lâu, sau đó bà đi ra bàn giao công việc cho chưởng quỹ rồi dẫn Kỷ Vân Hành rời khỏi tửu lâu.
Bà ấy nói lễ hội thuyền hoa ba ngày sau chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt, đến lúc đó các cô nương đều sẽ ăn diện đẹp đẽ ra đường dạo phố, bà không thể để Kỷ Vân Hành bị vùi dập trong đám đông, thế là dẫn nàng đi mua y phục và trang sức.
Thời gian quá gấp rút không kịp may y phục mới, nên Tô Y đưa nàng đến tiệm may sẵn để chọn trang phục, rồi nhờ thợ may sửa lại theo số đo của nàng.
Tiếp theo, bà mua cho Kỷ Vân Hành một số đồ trang sức bằng vàng bạc, tuy không phải đồ xa xỉ nhưng đều tinh xảo đẹp đẽ và rất hợp với nàng.
Từ khi cây trâm vàng bị Kỷ Doanh Doanh cướp mất, Kỷ Vân Hành không còn nhận bất cứ món trang sức quý giá nào từ Tô Y nữa.
Dù năm đó nàng đến Liên Y Lâu kể lại chuyện này nhưng không hề khóc, trên mặt cũng không biểu lộ vẻ buồn bã, nhưng Tô Y biết, chuyện đó đã thực sự khiến đứa trẻ tổn thương, đến mức từ đó về sau Kỷ Vân Hành không còn đeo bất kỳ trang sức ngọc ngà nào trên đầu hay trên tay nữa.
Khó khăn lắm Tô Y mới lại có cơ hội mua những món đồ này cho nàng, đương nhiên sẽ tận tâm chọn lựa, số bạc trong tay cứ thế chảy ra như nước, nhưng nụ cười trên mặt bà chưa từng tắt đi.
Kỷ Vân Hành đi đến mức hai chân rã rời nhưng cũng không nỡ làm Tô Y mất hứng, nàng ngoan ngoãn đi theo phía sau Tô Y để mặc cho bà tiêu hết số bạc mang theo, cuối cùng mới ngồi xe ngựa của Tô Y trở về nhà.
Kỷ Vân Hành cũng không mang những món đồ đã mua được về tiểu viện, mà để lại toàn bộ ở chỗ Tô Y, ba ngày sau đến sẽ lấy đeo vào.
Khi về đến tiểu viện đã giữa trưa, bữa cơm Lục Cúc mang đến dù rằng thịnh soạn ngon miệng, nhưng vì thời tiết quá nóng, Kỷ Vân Hành chỉ húp một ngụm canh mà trên người đã đổ mồ hôi ròng ròng, cuối cùng cũng không ăn được bao nhiêu.
Sau bữa cơm, nàng nằm trên giường không nhúc nhích, dù vậy vẫn toát mồ hôi đầm đìa. Trong lúc mơ màng nhắm mắt, nàng chợt nhớ đến lời Hứa Quân Hách đã từng nói lúc ở ngoài cửa: Nếu lắp một tấm rèm nước, mùa hè sẽ không còn nóng nữa.
Nàng vừa phe phẩy cây quạt vừa tưởng tượng dưới mái hiên nhà đã lắp tấm rèm nước, cơn gió nóng đi qua nước giếng mát rượi thổi vào phòng những luồng gió mát mẻ.
Hình như cũng có chút tác dụng, cái nóng dường như đã bớt đi phần nào.
Dù mùa hè oi bức kéo dài, nhưng nếu so với mùa đông, Kỷ Vân Hành vẫn thích mùa hè hơn.
Bởi vì cái lạnh còn khó chịu hơn cái nóng, lạnh giá còn có thể làm người ta chết cóng.
Thế nên dù nóng đến mấy, Kỷ Vân Hành cũng chưa từng than phiền lấy một lời.
Linh Châu dường như đang ấp ủ một cơn mưa lớn, hai ngày nay trời nóng nực đến nỗi tiếng ve sầu cũng yếu đi, vì thế dù rảnh rỗi Kỷ Vân Hành cũng không ra ngoài.
Chàng thiếu niên kia cũng không đến thăm nữa, Kỷ Vân Hành vẫn sống cuộc sống bình yên như mọi ngày trước đây.
Ban ngày nàng ở trong phòng đọc sách, viết chữ, học vẽ tranh, mệt thì chơi đùa cùng chó con.
Tối đến, nàng ngồi ngoài sân hóng mát, cánh tay trắng ngần như ngọc phe phẩy cây quạt dưới ánh đèn lồng.
Hai ngày nay Hứa Quân Hách cũng bận nhiều việc, với cả thời tiết quá nóng, hắn không muốn bước chân ra khỏi hành cung, cho nên không đến thăm tiểu viện của Kỷ Vân Hành.
Chỉ khi đến tối như thường lệ hắn sẽ xuyên vào cơ thể chó con, lúc nhìn thấy nàng ngồi trên ngưỡng cửa hóng gió, thỉnh thoảng sẽ đi đến nằm bên cạnh vì Kỷ Vân Hành sẽ quạt mát cho hắn.
Giờ đây hắn đã khá thích ứng với việc biến thành chó con, chuỗi tràng hạt bị hắn đập vỡ trước đây tuy không có tác dụng gì trong việc này, nhưng Hứa Quân Hách phát hiện rằng khi đeo nó, tâm trạng nóng nảy của hắn dường như được xoa dịu, đêm đến ngủ cũng yên ổn hơn nhiều, những triệu chứng khó chịu lúc mới đến Linh Châu dần biến mất, cơ thể khôi phục bình thường.
Mặt đất nóng bức như cái lò hấp khiến người ta thấy không có tinh thần làm việc gì, ngay cả Kỷ Vân Hành cũng ít nói hơn hẳn.
Cứ thế qua hai ngày, lễ hội thuyền hoa đặc biệt của Linh Châu cũng đến.
Về nguồn gốc của lễ hội thuyền hoa vốn dĩ là ngày thúc đẩy để nam nữ kết duyên. Tương truyền, nhiều năm trước Linh Châu đất rộng người thưa, nhà nào cũng nghèo khó, hầu hết người dân bận rộn việc đồng áng, không có thời gian nghĩ đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt, vì vậy dân cư nơi này thưa thớt trong một thời gian dài.
Sau đó có người đóng thuyền, đến ngày mồng sáu tháng sáu thì đẩy thuyền xuống sông, đồng thời kêu gọi nam nữ khắp thành hái hoa lên thuyền, nói rằng nếu nhìn thấy người mình ngưỡng mộ trong lòng thì hãy tặng hoa, nếu đối phương vừa ý người tặng thì nhận hoa, sau khi trở về có thể bái đường thành thân.
Những bông hoa tạo nên duyên phận sẽ được cắm lên thuyền, với mong ước về sau vợ chồng hòa thuận, bên nhau dài lâu.
Vì thế ngày mồng sáu tháng sáu được Linh Châu gọi là Lễ hội thuyền hoa.
Về sau bất luận nam nữ có thành đôi hay không, khi rời đi đều để lại hoa trên thuyền để cầu lấy một điềm lành, vì thế mỗi năm trên sông hộ thành đều có thuyền cắm đầy hoa đủ màu sắc rực rỡ, cảnh tượng tươi đẹp tráng lệ vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!