Chương 13: Ngài mau nói đi chứ!

Kỷ Vân Hành vừa mới thức dậy, trên khuôn mặt còn lờ đờ chưa tỉnh hẳn, nàng tựa vào khung cửa ngạc nhiên nhìn Hứa Quân Hách một hồi lâu, vẫn chưa hiểu được tại sao hắn lại đưa ra một kết luận ngang ngược như vậy.

Bức tường trong tiểu viện này đã đủ cao rồi. 

Ít nhất khi còn nhỏ, Kỷ Vân Hành đứng dưới bức tường che trời ấy, nàng từng nghĩ rằng đây là bức tường cao nhất thế gian, còn tưởng rằng mình sẽ bị giam cầm ở đây suốt đời.

Thế nhưng giờ đây, người trước mặt nàng lại có thể dễ dàng trèo qua bức tường ấy, tự do ra vào tiểu viện của nàng.

"Ngài rốt cuộc là ai?" Kỷ Vân Hành ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng hỏi ra vấn đề thắc mắc mà cả ngày hôm qua đã làm phiền nàng, mặc dù giọng điệu nàng không quá trôi chảy, nghe chẳng giống như đang chất vấn chút nào.

Hứa Quân Hách cuối cùng cũng chọc cho con chó nhỏ tức giận, nó bật lên sủa vài tiếng với hắn, khiến hắn khẽ cong môi cười.

Trước mắt hắn chẳng có ý định tiết lộ thân phận của mình cho Kỷ Vân Hành biết, nên chỉ đáp: "Cô có thể gọi ta là Lương Học."

Kỷ Vân Hành lại hỏi: "Họ gì?"

Hứa Quân Hách thuận miệng đáp: "Lý."

Kỷ Vân Hành hỏi tiếp: "Vậy ngài từ đâu đến đây?"

Lần này Hứa Quân Hách không giấu giếm, thẳng thắn trả lời: "Kinh thành."

Kỷ Vân Hành lập tức rơi vào trầm tư.

Trước đây khi nàng đến tiền viện đã từng nghe Kỷ lão gia nói rằng lần này Hoàng thượng đến Linh Châu đã dẫn theo một số trọng thần trong triều, mà những vị đại nhân trong triều đó cũng mang theo con cháu của mình. Trong giọng điệu của Kỷ lão gia đầy vẻ ngưỡng mộ, như thể muốn tìm mọi cách để kết giao với những người đó.

Kỷ Vân Hành thầm nghĩ, có lẽ người trước mặt nàng cũng là một trong những công tử thế gia mà Kỷ lão gia nhắc đến.

Nhưng cho dù là ai, việc hắn tự tiện xông vào tiểu viện của nàng là không đúng. Nếu như bị người khác phát hiện, chắc chắn sẽ gây ra đại họa.

"Sau này ngài đừng đến đây nữa." Kỷ Vân Hành thương lượng với hắn: "Nếu bị phát hiện, cả ta và ngài đều sẽ gặp nguy hiểm."

Hứa Quân Hách chẳng mảy may quan tâm: "Cô không nói ra, ai mà biết được? Còn có ai khác đặt chân vào tiểu viện này sao?"

Dĩ nhiên là không. Kỷ Vân Hành đã sống một mình ở đây bao nhiêu năm, nàng biết rõ chỉ có đến cuối tháng mới có người hầu đến dọn dẹp nhà xí, ngoài ra những ngày còn lại không một ai bước vào tiểu viện này. Dường như chỉ cần hàng ngày có người đưa cơm, việc nàng sống chết ra sao cũng chẳng liên quan gì đến Kỷ gia, giống như họ đã hoàn toàn bỏ mặc nàng tự sinh tự diệt.

Cũng chính vì thế, Kỷ gia đến giờ vẫn không biết rằng Kỷ Vân Hành có thể lén ra khỏi viện qua cửa bên hông.

Kỷ Vân Hành nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nhưng ngài cũng không nên xông vào nhà người khác, hôm qua ngài còn nói ta, rõ ràng ngài mới là người không biết lễ nghĩa…" 

Giọng nói ở nửa câu sau càng lúc càng nhỏ, Hứa Quân Hách không nghe rõ, nhưng hắn đoán chắc chẳng phải là lời tốt đẹp nào khen ngợi mình, thế là bèn trách móc: "Cô đúng là kẻ không có lương tâm, hôm qua ta mới bày cho cô cách hay để cô khỏi phải ăn cơm thừa canh cặn mỗi ngày, thế mà hôm nay cô đã trở mặt muốn đuổi ta đi?"

Kỷ Vân Hành sợ bị trách mắng, giọng hắn hơi nghiêm nghị một chút là nàng đã rụt cổ lại muốn chạy, thế là nhanh chân chạy trốn ra sân sau lấy nước rửa mặt.

Nước giếng mát lạnh, nàng vốc một vốc lên mặt xua tan đi cơn uể oải, khiến tinh thần trở nên phấn chấn hơn hẳn.

Khi ra đến sân trước, nàng nhìn thấy Hứa Quân Hách đang đứng dưới mái hiên quan sát xung quanh, sau đó chỉ tay nói: "Nơi này có thể treo một tấm rèm nước, mùa hè gió thổi vào, trong phòng sẽ không còn nóng nữa."

Kỷ Vân Hành không hiểu hắn đang nói nhăng nói cuội gì nên không thèm đáp lời, chỉ ra ngoài lấy cơm vào đặt lên bàn, Hứa Quân Hách cũng bước tới nhìn xem.

Mở hộp cơm ra, bên trong có cháo thịt bằm ăn kèm bánh chẻo chiên, còn có thêm hai miếng bánh ngọt.

Hứa Quân Hách nhận xét: "Mặc dù nhìn chẳng có gì đặc sắc nhưng so với mấy món cô ăn trước đây thì tốt hơn nhiều."

Kỷ Vân Hành đáp: "Như vậy đã rất tốt rồi."

"Sau này còn có cái tốt hơn nữa." Hứa Quân Hách thản nhiên ngồi xuống đối diện nàng, tiếp lời: "Đợi nha hoàn kia mua đồ cho cô xong, số tiền còn dư mà nàng ta trả lại cô, cô cũng đừng lấy, cứ nói là phí công lao của nàng ta, sau đó lại cho thêm ít tiền nhờ nàng ta mua thêm thứ khác."

Kỷ Vân Hành cắn một miếng bánh chẻo chiên, hỏi: "Mua gì nữa đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!