Trong Hoàng cung mở cung học, ngoài Hoàng tự ra thì còn có con nối dòng của Vương hầu các nơi đến học, tuổi tác đều khoảng mười tuổi. Khi ở cung học, những đứa trẻ từ khi sinh ra đã là thiên hoàng quý tộc này lại không có nhiều đấu đá ngầm, hơn nữa vì tuổi tác tương đồng nên khá hòa nhập với nhau, nhưng chỉ có Hứa Quân Hách là vẫn một mình.
Thứ nhất là vì thường ngày hắn thích tỏ ra già dặn, không thích chơi cùng với nhiều người như vậy, thậm chí những hành vi như lăn trên bãi cỏ còn khiến hắn khinh thường.
Thứ hai là vì thân phận của hắn không giống mọi người, còn được Hoàng Đế yêu thương, nên bọn trẻ trong cung học đều sợ hắn. Vì vậy mà hắn cũng không thân thiết với ai cả.
Bùi Hàn Tùng đi lại bên cạnh Hoàng Đế, tự mình làm học tịch cho Kỷ Vân Hành, để cô bé vào cung học đọc sách.
Kỷ Vân Hành vừa lên bốn tuổi, trước giờ chưa từng rời xa gia đình như vậy, buổi sáng khi bị đưa vào cung, cô bé nhất định phải ôm người nhà khóc lóc một trận không chịu rời đi.
Bùi Thiệu Sinh là người mềm lòng nhất, đối với muội muội được mình một tay chăm sóc đến khi bốn tuổi này vô cùng không nỡ, cho nên cũng ôm cô bé cùng nhau khóc, miệng không ngừng ồn ào đòi lấy thân phận người hầu theo Kỷ Vân Hành vào cung, cuối cùng bị Bùi Hàn Tùng xách cổ áo ném về bàn chép sách mới chịu ngoan ngoãn.
Bùi Thiệu Sinh khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, nằm bò trên bàn chép phạt, thỉnh thoảng lại ngóng ra ngoài cửa sổ, mất hồn kêu một tiếng Hữu Hữu.
Trì Tiện thấy thời gian Bùi Hàn Tùng quy định sắp qua mà Bùi Thiệu Sinh còn chưa hoàn thành được một nửa, hơn nữa nước mắt còn làm nhòe mực, trên giấy đã thành một mớ hỗn độn. Hắn buộc phải lên tiếng nhắc nhở: "Tiểu thiếu gia, Bùi đại nhân đã nói rồi, đến giờ ông ấy sẽ đến kiểm tra đấy."
Bùi Thiệu Sinh hung hăng trừng mắt lườm hắn một cái: "Ngươi là kẻ vô tình vô nghĩa! Hữu Hữu đã bị bắt vào cung rồi, vậy mà ngươi còn quan tâm mấy chuyện không quan trọng này sao! Trong cung học đều là thiếu gia tiểu thư thiên hoàng quý tộc, Hữu Hữu vào đó không chừng sẽ bị bắt nạt đấy! Ngươi cũng chứng kiến Hữu Hữu lớn lên đấy, ngươi không lo lắng cho con bé sao?!"
Trì Tiện: "…"
Tuy lòng trung thành của Trì Tiện đối với Bùi Thiệu Sinh vượt xa người khác, nhưng lúc này vẫn không nhịn được phải nói một câu công bằng trong lòng.
Hiển nhiên Bùi đại nhân còn cưng chiều Kỷ Vân Hành hơn Bùi Thiệu Sinh nhiều, lại làm việc ổn thỏa, sao có thể đưa Kỷ Vân Hành vào cung chịu bắt nạt được, Bùi Thiệu Sinh chỉ lo lắng vớ vẩn mà thôi.
Bùi Thiệu Sinh đã sớm quen với tính cách trầm lặng của Trì Tiện, cũng không tức giận với hắn thật, ôm sách ngẩng mặt lên trời thét dài: "Hữu Hữu ơi—"
Mà lúc này Kỷ Vân Hành đã đến đại điện cung học.
Vì cô bé tuổi nhỏ, vóc người lại không cao nên được đặc biệt sắp xếp ngồi ở vị trí phía trước, vừa ngồi xuống đã có một nhóm trẻ vây quanh. Trong số đó phần lớn là những đứa trẻ tầm mười tuổi, người mặc gấm vóc đẹp đẽ quý giá, trước sau bao quanh đầy cả bàn của Kỷ Vân Hành, chặn cô bé ở bên trong.
Có thiếu niên hỏi: "Ngươi là ai?"
"Trước giờ chưa từng gặp qua."
"Vừa rồi ta ở bên ngoài, thấy Bùi đại nhân đưa cô bé đến, chắc là người nhà họ Bùi."
"Ngươi tên là gì? Lần đầu đến cung học sao?"
Bọn nhỏ mỗi người một lời thảo luận, cứ như trên người Kỷ Vân Hành chỗ nào cũng khiến chúng tò mò, nhìn chằm chằm cô bé hết lần này đến lượt khác.
Chúng đều là con cái quan lại sinh ra trong chốn quan trường, từ nhỏ đã học tập lễ nghi, đương nhiên cũng từng nghe qua danh tiếng của Bùi đại nhân, nên vừa nghe có người nói Kỷ Vân Hành là do Bùi Hàn Tùng đưa đến thì càng thêm hiếu kỳ về cô bé.
Lần đầu Kỷ Vân Hành bị nhiều người vây quanh như vậy, ánh mắt quét một vòng cũng không nhìn thấy người nào mình quen thì lập tức có hơi hoảng hốt, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm nắm lại, bấm vào lòng bàn tay trả lời: "Ta, ta tên là, Kỷ Vân Hành."
Cô bé vừa mở miệng lập tức có người nhận ra khẩu âm của cô bé khác biệt.
"Quả nhiên không phải người Kinh thành, ngươi từ đâu đến vậy?"
"Ngươi họ Kỷ, vậy chắc chắn không phải người nhà họ Bùi rồi?"
"Nhà họ Kỷ? Chưa từng nghe nói ở Kinh thành có nhà họ Kỷ nào lợi hại, sao ngươi có thể vào cung học được?"
Những vấn đề dồn dập chìm ngập đôi tai của Kỷ Vân Hành làm cô bé càng lúc càng căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn sung huyết đến đỏ bừng, cúi đầu không muốn trả lời nữa.
Ồn ào đến cuối cùng, có vài đứa trẻ gan lớn một chút đưa tay chạm vào trâm hoa trên đầu cô bé, thậm chí còn nắm tay. Kỷ Vân Hành không muốn nên cứ ngồi vặn vẹo trên ghế, cảm thấy mình bị bắt nạt, đôi mắt dần phủ kín một tầng hơi nước như muốn khóc.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng nghi ngờ: "Làm gì mà ồn ào thế?"
Mấy đứa nhỏ đồng thời quay đầu lại, thấy Hứa Quân Hách không biết đã bước vào từ lúc nào, đang cau có đứng ở cửa nhíu mày nhìn bọn chúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!