"Điện hạ, Điện hạ…"
Một tiểu thái giám đứng dưới mái hiên, ngước lên gọi người trên tường thành.
Ánh mặt trời chói chang chiếu xuống, mái ngói vàng phản chiếu những mảng lớn hào quang, dưới bầu trời xanh thẳm là tầng tầng lớp lớp cung điện nguy nga lộng lẫy.
Thiếu niên nhỏ đứng trên đầu tường mặc áo gấm vàng, hai tay chắp sau lưng, dù cho thái giám bên dưới có gọi thế nào cũng mặc kệ.
"Điện hạ! Người mau xuống đây đi, nếu như té ngã tổn thương thân thể vàng ngọc thì mấy cái đầu của chúng nô tài cũng không đủ chém đâu!"
Tiểu thái giám sợ hãi muốn chết, quỳ trên đất gào to.
Gọi một hồi lâu, người đứng trên đó cuối cùng cũng có phản ứng, hơi xoay người để lộ khuôn mặt tinh xảo, mơ hồ nhíu mày nói: "Ân Lang, ngươi ồn quá, im miệng."
Tiểu thái giám ở bên dưới gọi to nhất chính là Ân Lang, nghe chủ tử ra lệnh cậu ta câm miệng thì vội vàng khoát tay với các thái giám khác, ý bảo họ đổi sang khóc lóc gào than.
Thế là dưới tường lại vang lên một trận k** r*n khóc thảm.
Người đứng trên đầu tường không ai khác chính là Hoàng tôn Hứa Quân Hách, vừa tròn sáu tuổi.
Không ai biết hắn leo lên đầu tường thế nào, chỉ không để mắt tới một lát mà hắn đã đứng trên đó.
Hứa Quân Hách không giống những con cháu Hoàng tự khác, từ khi sinh ra đã được Hoàng Đế vô cùng yêu thương, lại là con độc đinh của Thái tử Điện hạ, cũng vì hắn có dung mạo xinh đẹp mà thường bị đùa là hòn ngọc quý trên tay Đông cung, nếu hắn mà ngã xuống đây xảy ra chuyện gì bất trắc chỉ e sẽ gây ra họa lớn.
May mà Hứa Quân Hách không phải tiểu chủ tử thích gây khó dễ cung nhân, hắn bị cung nhân bên dưới làm đau tai, cuối cùng mới mở lòng từ bi đi đến bờ tường, ôm cột trượt xuống dưới.
Ân Lang dẫn theo nhóm cung nhân khác ùa tới, kiểm tra khắp người Hứa Quân Hách xem có bị trầy xước ở đâu không, đang lúc ầm ĩ thì Thi Anh dẫn người bước vào.
Thi Anh trước tiên quở trách đám cung nhân đang vây quanh Hứa Quân Hách, sau đó cúi người cười nói: "Tiểu điện hạ, Hoàng thượng có chỉ, mời ngài lập tức đến điện Nghị sự."
Hứa Quân Hách tuổi tuy nhỏ nhưng lại thích làm ra dáng vẻ của người lớn, hơi gật đầu, nói: "Ta đi báo với mẹ một tiếng."
Nói xong hắn xoay người đi về phía tẩm cung của Thái tử, băng qua sân nhỏ đầy hoa cỏ nở rộ, sau đó kiễng chân bám vào khung cửa sổ gọi: "Mẹ."
Thái tử phi Thôi thị đang ngồi bên cửa sổ khâu đế giày. Lúc nàng ấy rảnh rỗi thường tự tay làm giày cho Hứa Quân Hách.
Nghe thấy giọng của thiếu niên, nàng ấy đặt đồ trong tay xuống rồi quay đầu nhìn lại, ánh mắt ôn hòa dịu dàng hơi cong lên, nở một nụ cười, sau đó nâng tay ra hiệu cho tỳ nữ bên cạnh đưa chén trà đến: "Chơi mệt rồi sao? Vào đây uống miếng nước đi."
Hứa Quân Hách nhận lấy chén trà uống một hơi cạn sạch, sau đó nói: "Hoàng gia gia triệu kiến con, con phải ra ngoài một chuyến."
"Đi đi." Thôi thị nhẹ nhàng dặn dò: "Nghe nói con gái của Bùi đại nhân đã vào Kinh, trước đó vài ngày Bùi đại nhân còn nói với Thái tử việc này, để Bùi thị tiến cung làm bạn với ta, nếu gặp con gái của Bùi thị thì nhất định không được bắt nạt người ta, biết chưa?"
Hứa Quân Hách chắp tay sau lưng, nói: "Chuyện đó phải xem cô bé có dễ bắt nạt hay không đã."
"Nếu dễ bắt nạt thì con định thế nào?"
Hứa Quân Hách nói: "Vậy tất nhiên là phải bắt nạt rồi."
Chắc hắn cũng biết nói ra câu này sẽ bị mẹ trách mắng, vì thế Hứa Quân Hách nói xong cũng không dừng lại, sau khi nói tạm biệt thì bước nhanh rời đi.
Sau đó hắn ngồi kiệu rời khỏi Đông cung, được khiêng thẳng đến điện Nghị sự, đi được nửa đường mới thấy kiệu đi quá chậm, hắn bèn hô dừng lại tự mình bước xuống đi bộ.
Tiểu điện hạ nghĩ gì làm nấy, tất nhiên không có cung nhân nào dám ngỗ ngược, đành hạ kiệu xuống cho hắn tự đi.
Đi đến Ngự hoa viên, Hứa Quân Hách đột nhiên muốn đi tắt qua đó nên bước chân chuyển hướng.
Ân Lang thấy thế vội hỏi: "Điện hạ! Chúng ta đến điện Nghị sự không cần đi qua Ngự hoa viên, như vậy sẽ vòng xa thêm."
Hứa Quân Hách nhìn thoáng vào trong, đáp: "Ta biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!