Chương 115: Ngoại truyện 6: Nếu án oan năm đó không xảy ra (2)

Bốn.

Trì Tiện thay một bộ y phục hoa mỹ và đẹp đẽ nhất từ khi chào đời đến nay.

Bộ y phục được đo đạc dựa theo kích cỡ cơ thể hắn, mỗi chỗ đều cực kỳ vừa vặn. Hắn vẫn nhỏ gầy như vậy, nhưng sau một tháng sống ở Bùi phủ thì khí sắc đã tốt lên rất nhiều, trên mặt cũng dần dần lộ ra chút hồng hào, không hề giống như trước đây, đầu tóc khô như rơm, bộ dạng cứ như lúc nào cũng có thể tắt thở.

Bùi Thiệu Sinh lấy một miếng ngọc bội ra đeo lên thắt lưng mình, dặn dò: "Sau khi đến Kỷ gia phải lanh lợi một chút, đừng nói lung tung, biết không?"

Trì Tiện gật đầu.

Thật ra bình thường Trì Tiện vốn không nói nhiều, nếu không chủ động hỏi thì cơ bản hắn rất ít mở miệng, nhưng Bùi Thiệu Sinh lại muốn bắt chước dáng vẻ ông cụ non như cha dạy dỗ mình thường ngày, nhắc nhở Trì Tiện vài câu.

Bùi phủ rất lớn, rất nhiều người nhà họ Bùi sống ở đây nhưng con cháu lại không nhiều lắm. Bùi Thiệu Sinh vai vế thấp, dọc đường phải hành lễ liên tục, đang độ tháng bảy nóng bức nên không bao lâu cậu đã toát mồ hôi, tay cầm quạt phe phẩy nhanh hơn.

May mà ra ngoài lên xe ngựa, bên trong đã đặt sẵn băng mới mát mẻ hơn nhiều.

Xe ngựa đi thẳng về hướng ngoại ô phía Tây đến cửa lớn Kỷ gia. Ngoài cửa đã sớm có hạ nhân đón tiếp, vừa thấy là xe ngựa của Bùi gia thì lập tức chạy tới đỡ Bùi Thiệu Sinh xuống xe, dẫn hai người vào phủ.

Bên trong phủ treo đầy vải trắng, ngay cả đèn lồng dưới mái hiên cũng đều là màu trắng, giữa ban ngày ban mặt lại khiến Bùi Thiệu Sinh có cảm thấy rợn người, cậu bèn túm Trì Tiện lại gần mình.

Trì Tiện thấp bé không nói một lời, giống như một cái đuôi nhỏ đi theo sau lưng Bùi Thiệu Sinh.

Hạ nhân xung quanh thấy cách ăn mặc của hắn, còn tưởng hắn là tiểu thiếu gia nào đó của nhà họ Bùi nên cũng cung kính với hắn, không dám thất lễ.

Kỷ gia đột nhiên nhận được tin dữ. Hai tháng trước, Kỷ lão gia cùng với con trai Kỷ Dục gặp nạn khi qua sông, cả hai đều chết đuối, nghe nói khi vớt thi thể lên đều đã bị nước sông làm trương phồng.

Bùi Vận Minh vì suy nghĩ quá độ, thân thể chịu không nổi nên đã sinh non. Vì vậy người nhà họ Bùi đến đây rất đông, nữ quyến ở hậu viện chăm sóc Bùi Vận Minh, còn nam tử thì ở tiền đường.

Bùi Thiệu Sinh dẫn theo Trì Tiện đến chính đường, trước tiên bái kiến các vị trưởng bối.

Vừa bước vào cửa đã thấy vị trí chủ tọa trong sảnh chính có hai người đang ngồi nói chuyện với nhau.

Một người mặc áo bào màu đỏ thẫm, tóc dài búi gọn, trong tay cầm một chiếc quạt nhàn nhã phe phẩy, khi cười đôi mắt cong cong, trên mặt xuất hiện nhiều nếp nhăn.

Người còn lại nhìn qua rất trẻ tuổi, dáng vẻ ước chừng hai mươi, mặc trường bào dệt vàng, thêu hình rồng bốn vuốt tinh xảo và uy nghiêm, đầu đội mũ vàng, thắt lưng đeo ngọc bích, toát ra vẻ cao quý khó tả.

Những người khác phân ra ngồi hai bên, trong đó còn có cha cậu là Bùi Diên Văn.

Bùi Thiệu Sinh lập tức tiến lên vén áo quỳ xuống hành lễ: "Bái kiến Thái tử Điện hạ, bái kiến Bùi đại nhân."

Trì Tiện không rõ tình hình nhưng cũng quỳ xuống theo.

Nam tử trung niên kia chính là Bùi Hàn Tùng. Hiện nay ông là trọng thần trong triều, rất hiếm khi trở về Linh Châu, lần này vì vùng phụ cận Linh Châu xảy ra lũ lụt nghiêm trọng nên ông mới cùng Hoàng thái tử quay về Linh Châu cứu trợ thiên tai.

Người bên cạnh ông là Hứa Thừa Ý, Hoàng thái tử đương triều.

Bùi Hàn Tùng quay đầu nói với Thái tử: "Đây là cháu trai của ta, chắc là hôm nay tới đây để thăm muội muội của nó."

Thái tử nói: "Còn nhỏ tuổi như vậy đã đoan chính hiểu lễ, thật là đáng quý."

Bùi Hàn Tùng cười nói: "Đứa nhỏ này quả thực rất nghe lời, lúc ta bằng tuổi thằng bé suốt ngày chỉ biết leo cây."

Mọi người trong sảnh đều cười rộ lên, sau đó Thái tử miễn lễ cho Bùi Thiệu Sinh, cậu cúi đầu đứng dậy, quy củ đi đến đứng sau lưng Bùi Diên Văn.

Bùi Hàn Tùng phe phẩy quạt vài cái, lại giống như không thể chờ đợi được mà nhìn ra cửa, nói: "Sao vẫn chưa đến chứ?"

Bùi Diên Văn bèn nói: "Đại bá đừng quá sốt ruột, hạ nhân ôm đứa nhỏ đương nhiên sẽ đi chậm hơn."

Đang nói thì hạ nhân ở cửa thông báo, sau đó một bà vú bế theo một đứa trẻ quấn trong tã lót bước vào, bà ấy vừa định khom người hành lễ, Bùi Hàn Tùng đang ngồi đã chờ không kịp mà đứng dậy bước mấy bước lớn đến trước mặt bà ấy, khi vươn tay động tác lại trở nên chậm rãi, nhẹ nhàng vén một góc tã lót lên, để lộ ra một khuôn mặt nhỏ cỡ bàn tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!